Chọn Niềm vui hay hơn
NHÀ THƠ SỐNG BẰNG TRÁI TIM NHẬN DŨNG CẢM SÂU NHẤT
Từ tiếng Anh 'courage-dũng cảm' này là hay, rất thú vị. Sống bằng trái tim là nghĩa: nhà thơ sống bằng trái tim. Và, dần dần, trong trái tim ông ấy bắt đầu lắng nghe âm thanh của cái không biết. Cái đầu không thể lắng nghe; nó rất xa xôi với cái không biết. Cái đầu được rót đầy bằng cái đã biết.
Tâm trí bạn là gì? Nó là mọi điều bạn đã biết. Nó là quá khứ, cái chết rồi, cái đã qua rồi. Tâm trí không là gì ngoài quá khứ được tích luỹ, kí ức. Trái tim là tương lai, trái tim bao giờ cũng là hi vọng, trái tim bao giờ cũng ở đâu đó trong tương lai. Cái đầu nghĩ về quá khứ; trái tim mơ về tương lai.
Và tôi (Osho-diễn giả) bảo bạn rằng hiện tại ở gần tương lai hơn quá khứ. Đó là lí do tại sao tôi nói rằng nhà thơ ở gần tôn giáo hơn. Triết học, siêu hình logic, thượng đế học, khoa học, tất cả đều thuộc về quá khứ, cái đã biết; thơ ca, âm nhạc, điệu vũ, nghệ thuật - tất cả các nghệ thuật - thuộc về tương lai.
Tôn giáo thuộc về hiện tại, và tôi bảo bạn rằng tương lai là gần với hiện tại hơn với quá khứ, bởi vì quá khứ đã qua rồi. Tương lai đang sắp tới. Tương lai còn chưa hiện hữu. Tương lai dầu vậy có khả năng. Nó sẽ tới; nó đã tới. Mọi khoảnh khắc nó đều bắt đầu hiện tại, và hiện tại trở thành quá khứ. Quá khứ không có khả năng nào, nó đã được dùng. Bạn đã đi xa khỏi nó - nó bị cạn kiệt, nó là thứ chết, nó giống như nấm mồ. Tương lai giống như hạt mầm; nó đang tới, luôn luôn tới, bao giờ cũng đạt tới và gặp gỡ với hiện tại. Bạn bao giờ cũng di chuyển. Hiện tại không là gì ngoài việc chuyển vào trong tương lai; nó đã là bước mà bạn đã lấy; nó sẽ đi vào trong tương lai. Thơ ca có liên quan tới khả năng, hi vọng, mơ ước; nó là gần hơn.
- Ninagawa-Shinzaemon, một nhà thơ theo thể thơ chắp nối, và là người sùng kính thiền, muốn trở thành đệ tử của thầy đặc biệt, Nhất Hưu, người là trưởng thiền viện Daitokuji ở Murasakino - cánh đồng mầu tím.
Người này, Ninagawa, phải đã là nhà thơ lớn. Tại sao tôi (Osho)nói ông ấy phải đã là nhà thơ lớn? - tôi chưa đọc thơ ông ấy, tôi không biết ông ấy đã viết gì. Nhưng tôi nói ông ấy phải là nhà thơ lớn, bởi vì ông ấy đã trở nên quan tâm tới Thiền. Và không chỉ điều đó - ông ấy muốn trở thành đệ tử của thầy đặc biệt, Nhất Hưu.
Quan tâm tới Thiền là không đủ chừng nào bạn chưa trở thành đệ tử. Quan tâm tới tôn giáo là không đủ - điều đó là tốt, nhưng nó không đi rất xa. Quan tâm vẫn còn là tò mò, quan tâm vẫn còn là có tính tâm trí, chừng nào bạn chưa lấy bước nhảy vào trong cam kết, chừng nào bạn còn chưa trở thành đệ tử.
(Từ: “Cỏ tự nó mọc lên”)
Nhận xét
Đăng nhận xét