“Dừng cảm, dừng nghĩ... chỉ hiện hữu” ngụ ý trỏ vào phương cách xảo diệu: tính biết của tâm thức sử dụng tâm trí để giải trừ tâm trí qua việc quan sát, qua việc chứng kiến tiến trình xảy ra của cảm xúc, của suy nghĩ.
Trong quan sát (hay chứng kiến), tâm trí tự phân chia bản thân nó ra thành: chủ thể quan sát, đối thể bị quan sát và nội dung của tiến trình quan sát. Trong trình tự quan sát luôn giữ ý thức của sự tỉnh táo (tính biết) luôn hiện hữu đừng bị đồng nhất vào tâm trí trong sao lãng, có nghĩa là đừng để tâm trí can thiệp vào diễn giải nội dung của cảm xúc, của suy nghĩ... tựa như người cưỡi chiếc xe đạp mà dừng đạp tiếp nữa, chiếc xe chỉ tiếp tục lao tới thêm một đoạn nữa do trớn đạp cũ còn tác động rồi tự đổ ngã kềnh ra. Tương tự như thế, chủ thể và đối thể của việc quan sát (hay chứng kiến) tan hòa vào nhau, tâm trí tan biến vào cái “không”... thiền tự phát xảy ra khi vô trí.
Tóm lại, dừng cảm, dừng nghĩ... là trạng thái cảm, nghĩ còn trớn chưa dừng hẳn. Chỉ hiện hữu (tính biết) trong chờ đợi để thiền tự phát xảy ra.
Nhận xét
Đăng nhận xét