Hỏi : Thầy nói rằng, nếu chúng ta tự nhiên, chúng ta sẽ biết ăn gì và khi nào thì ăn, nhưng giờ đây chúng ta đã xa rời bản năng đó của tuổi thơ. Nhiều tôn giáo đã nói rằng thực phẩm không tạo ra sự khác biệt về tôn giáo của mỗi người?
Osho: Thức ăn không thể làm cho bạn thành tâm linh, nhưng nếu bạn có tính tâm linh thì thói quen thức ăn của bạn sẽ thay đổi.
Ăn bất kì cái gì sẽ không tạo ra nhiều khác biệt. Bạn có thể là người ăn chay và độc ác tới cực đoan, và bạo hành; bạn có thể là người ăn mặn nhưng tốt và đáng yêu. Thức ăn sẽ không tạo ra mấy khác biệt.
Ở Ấn Độ có những cộng đồng đã sống toàn bộ bằng thức ăn rau; nhiều người Brahmin đã sống toàn bộ bằng thức ăn rau. Họ là bất bạo hành nhưng họ không tâm linh. Và người Jain là cộng động duy vật chất nhất ở Ấn Độ, bị hấp dẫn nhiều nhất bởi của cải, tích luỹ; đó là lí do tại sao họ đã trở thành giầu có nhất. Họ là người Do Thái ở Ấn Độ. Nhưng thế giới không ăn chay ở phương Tây không khác theo bất kì cách nào với những cộng đồng ăn chay ở Ấn Độ.
Thay vì thế, ngược lại, một điều rất quan trọng cần phải được ghi nhớ: nếu bạn bạo hành và thức ăn của bạn là rau, thế thì bạo hành của bạn sẽ phải tìm ra cách diễn đạt khác nào đó. Điều đó là tự nhiên, vì ăn thức ăn mặn cho thoát ra bạo hành của bạn.
Cho nên nếu bạn biết thợ săn nào đó bạn có thể đi tới nhận ra rằng thợ săn là những người biết yêu thương nhất.
Toàn thể bạo hành của họ được xả ra trong việc săn bắn, họ là thân thiện nhất, đáng yêu. Nhưng một người ăn chay doanh nhân không có cách nào để cho bạo hành của người đó được xả ra cho nên toàn thể bạo hành của người đó trở thành việc tìm giầu có và quyền lực; nó trở nên bị thu hẹp lại.
Nhưng điều đó xảy ra theo cách đi vòng khác. Nó đã xảy ra cho Mahavira. Mahavira xuất thân từ một gia đình chiến binh, ông ấy là một Kshatriya. Bạo hành phải đã là dễ dàng cho ông ấy, và thế rồi một nỗ lực thiền sâu, im lặng mười hai năm đã làm thay đổi điều bản chất bên trong của ông ấy.
Khi điều bản chất thay đổi cách diễn đạt thay đổi; khi bản thể bên trong nhất thay đổi, tính cách của ông ấy thay đổi. Nhưng tính cách đó thay đổi không phải là cơ bản, nó là hậu quả. Cho nên tôi nói với bạn, nếu bạn trở nên có tính thiền hơn bạn sẽ trở nên ngày càng tự động ăn chay hơn. Bạn không cần bận tâm về điều đó.
Và chỉ nếu điều này xảy ra, rằng qua thiền thức ăn chay tới trong bạn mà không qua thao túng của tâm trí, điều đó là tốt. Nhưng việc thao túng bởi tâm trí, biện luận, lập luận rằng thức ăn chay là tốt, rằng nó sẽ giúp cho bạn thu được tính tâm linh, sẽ không giúp được cái gì. Quần áo của bạn, thức ăn của bạn, thói quen sống của bạn, phong cách của bạn, mọi thứ sẽ thay đổi; nhưng thay đổi này không phải là cơ bản. Thay đổi cơ bản sẽ là trong bạn và thế thì mọi thứ khác theo sau.
Nếu bạn thiền đủ lâu, đủ sâu, bạn không thể nào làm tổn thương bất kì ai về thức ăn; điều đó là không thể được. Đó không phải là vấn đề biện luận, đó không phải là vấn đề kinh sách, đó không phải là ai nói gì, đó không phải là vấn đề tính toán rằng nếu bạn ăn thức ăn chay bạn sẽ trở nên tâm linh; nó là tự động. Đó không phải là vấn đề tinh ranh, bạn đơn giản trở thành tâm linh. Toàn thể sự việc dường như ngớ ngẩn. Chỉ vì thức ăn, giết con vật, chim chóc, dường như ngớ ngẩn thế, nó sụp đổ.Quần áo của bạn thay đổi một cách tự động; dần dần bạn thích quần áo ngày càng rộng rãi hơn. Bạn càng thảnh thơi bạn càng ở bên trong - quần áo càng rộng rãi.
Một cách tự động tôi nói; sẽ không có quyết định về phần bạn. Dần dần, nếu bạn dùng quần áo chật bạn sẽ cảm thấy không thoải mái. Quần áo chật thuộc vào tâm trí căng thẳng, quần áo rộng thuộc vào tâm trí thảnh thơi.
Nhưng thay đổi bên trong là điều đầu tiên và mọi thứ khác chỉ là hậu quả. Nếu bạn đảo ngược lại trật tự này bạn sẽ bỏ lỡ, thế thì bạn sẽ trở thành kẻ nghiện thức ăn.
Cái bạn ăn không tạo ra khác biệt; bạn là gì mới là hiện tượng khác toàn bộ. Và khi điều đó thay đổi, mọi thứ sẽ thay đổi; nhưng thay đổi đó sẽ không từ tâm trí, nó sẽ từ bản thể bên trong nhất. Thế thì mọi thứ sẽ thay đổi một cách tự động.
Dục sẽ biến mất dần dần. Cho nên tôi không nói là brahamachari, là người vô dục. Điều đó là ngu xuẩn, vì nếu bạn ép buộc vô dục bạn sẽ trở nên nhiều dục tính hơn trong tâm trí và toàn thể tâm trí bạn sẽ trở thành xấu và bẩn; bạn sẽ chỉ nghĩ về dục và không cái gì khác. Đó không phải là cách thức, bạn sẽ phát khùng và mất trí.
Freud nói rằng chín mươi phần trăm người điên là điên vì tính dục bị kìm nén.
Tôi không nói thay đổi dục, tôi không nói thay đổi thức ăn; tôi nói thay đổi bản thể bạn và thế thì mọi thứ sẽ bắt đầu thay đổi.
Tại sao nhiều dục thế được cần? Vì bạn căng thẳng, dục trở thành việc xả ra. Căng thẳng của bạn được xả ra qua nó - bạn cảm thấy được thảnh thơi, bạn có thể đi vào giấc ngủ; nếu bạn kìm nén nó, bạn vẫn còn căng thẳng.
Và nếu bạn kìm nén dục - việc xả ra duy nhất, khả năng duy nhất của việc xả ra - cái gì sẽ xảy ra? Bạn sẽ phát điên. Thế thì bạn sẽ xả căng thẳng của bạn ra đâu?
Bạn ăn thức ăn; nó được cần bởi thân thể, và thân thể bác bỏ những thứ không được cần. Bất kì cái gì bạn ăn đều được cần cho thân thể bằng cách nào đó. Nếu bạn ăn thức ăn con vật, nếu bạn ăn thức ăn mặn, tâm trí bạn, thân thể bạn, toàn thể bản thể bạn là bạo hành. Và nó được cần, đừng thay đổi nó bằng không bạo hành của bạn sẽ phải tìm kênh khác.
Thay đổi bản thân bạn và thức ăn sẽ thay đổi, quần áo sẽ thay đổi, dục sẽ thay đổi. Nhưng thay đổi nên tới từ cốt lõi bên trong nhất, nó không nên tới từ ngoại vi. Và mọi rối loạn đều trên ngoại vi; sâu bên dưới không có rối loạn. Bạn cũng giống như biển - đi và quan sát biển mà xem. Mọi rối loạn, mọi sóng vỗ, đều chỉ trên bề mặt; sâu, bạn đi sâu hơn, có nhiều bình thản hơn. Tại phần sâu nhất trong biển không có rối loạn, không một con sóng nào.
Đầu tiên đi sâu hơn vào trong biển của bạn để cho bạn đạt tới việc kết tinh hoá bình thản, để cho bạn đạt tới điểm mà không nhiễu loạn nào đã bao giờ đạt tới. Đứng ở đó. Từ đó mọi thay đổi tới, mọi biến đổi tới. Một khi bạn ở đó bạn đã trở thành người chủ. Bây giờ bất kì cái gì không cần thiết đều có thể bị bỏ đi, và có thể được bỏ đi mà không có vật lộn hay tranh đấu nào.
Nhưng nhấn mạnh của tôi là vào bạn. Tính cách là phụ, hành vi là phụ, điều bản chất bạn là điều chính.
Đừng chú ý quá nhiều tới điều bạn làm, chú ý nhiều tới điều bạn hiện hữu; hiện hữu phải trở thành sự hội tụ, và việc làm phải được bỏ lại cho bản thân nó. Khi bản thể thay đổi, việc làm thay đổi theo.
Osho🌺
Chim tung cánh, chương 6.
Nhận xét
Đăng nhận xét