NGƯỜI QUAN SÁT TRONG IM LẶNG
CHỈ ĐƠN THUẦN… LÀ SỰ “CHÚ TÂM” ?
Cuộc sống vốn hết sức xác thực - cuộc sống không phải là cái gì đó trừu tượng và khi bạn đối mặt với cuộc sống bằng sự hồi tưởng của ký ức tạo lập hình ảnh là có vấn đề. Có thể đối mặt với từng vấn đề mà không để ý nghĩ xen vào can thiệp không? Như thế có nghĩa là có sự chú tâm hoàn toàn. Bây giờ, chính sự chú tâm bạn đặt vào vấn đề là năng lượng đứng ra giải quyết vấn đề đó. Khi bạn đặt trọn vẹn sự chú tâm vào đó, thì không có người kinh nghiệm nữa, chỉ có một tâm thái "đang" kinh nghiệm, một tâm thái “đang” phản ánh như thế (tựa như tính năng phản xạ của tấm gương) những gì đang xảy ra; một tiến trình đúng y như thực tai đang hiện hữu; trong đó không có người quan sát, người kinh nghiệm và cái bị quan sát, cái bị kinh nghiệm; chỉ đơn thuần là “việc biết” một tiến trình “đang” xảy ra mà thôi.
Chỉ duy có trạng thái “chú tâm” trong im lặng (vô tác ý, không ý niệm) có nghĩa tức là “chú tâm” với toàn bộ năng lượng, và toàn bộ năng lượng đó là hình thái cao tột nhất của trí tuệ, trí thông minh. Tất nhiên là trạng thái tâm thức đó phải hoàn toàn tịch lặng và sự tịch lặng đó chỉ đến khi có sự chú tâm hoàn toàn trọn vẹn, không phải sự tịch lặng nhân tạo (giả tạo) do kỉ luật hay giới luật áp đặt. Nhưng những gì diễn ra trong tâm thái đó không thể diễn đạt bằng lời, bởi vì những gì nói được bằng lời thì không phải là chính bản thân sự việc - không còn đúng thực y như nguyên bản nữa, bởi vì thực tại biến chuyển, thay đổi từng khoảnh khắc một.
Mỗi vấn đề đều liên hệ với mỗi vấn đề khác, cho nên nếu bạn có thể hiểu hoàn toàn, hiểu đầy đủ một vần đề - bất cứ vấn đề gì - bạn sẽ thấy rằng bạn có đủ khả năng đối mặt với tất cả mọi vấn đề khác một cách dễ dàng và giải quyết chúng. Tất nhiên ta đang bàn đến các vấn đề tâm lý.
Để tự mình khám phá bạn phải trải qua mọi cái đó. Hãy thử nghiệm để trải nghiệm và tận hưởng niềm vui của việc khám phá.
(Từ: “Con đường Thiền”)
Nhận xét
Đăng nhận xét