NQ/HÃY ĐỌC CÁC DÒNG CHỮ TRONG TÂM THỨC CHÍNH MÌNH ...

HÃY ĐỌC CÁC DÒNG CHỮ TRONG
TÂM THỨC CHÍNH MÌNH ...

Là ta nhìn vào bên trong chính mình hầu khám phá ra sự "Tĩnh Ngộ" trong tâm thức của chính mình, và mỗi con người đều có một tâm thức, chỉ khác nhau là cái tâm ấy có khỏe mạnh hay bệnh hoạn, u mê hay sáng suốt, vận hành có suôn sẻ hay không...

Mỗi khi tư duy và các thứ nhãn hiệu (các dòng chữ, tiếng nói) đã được định nghĩa sẵn hiện lên trong tâm thức và nếu các bạn biết tập trung sự chú tâm của mình hầu quan sát chúng, thì các bạn sẽ nhận thấy ngay chúng chỉ là các sự cảm nhận - tức là các giác cảm hay cảm tính - hiện ra và khi ta không quan tâm tới nó thì nó tự tan biến đi, và chúng cũng chỉ là những thứ gì đó luôn ở trong tình trạng biến đổi, phù du và ảo giác...

(Khi quan sát và theo dõi thật chú tâm theo dòng ý tưởng thì mình sẽ nhận ra các cảm tính - cảm nhận hay cảm biết - không phải là thành phần của tâm thức mình, cũng không phải là mình,nó chỉ một làn sóng hiệu phát ra từ não bộ , do đó nếu xao lãng và nghĩ rằng đấy là chính mình, thì tức khắc các cảm tính hay cảm nhận ấy sẽ sai khiến mình, đày đọa mình và không khỏi mang lại khổ đau cho mình: đó là cái bẫy do tư duy giăng ra).

Nói một cách khác, tâm thức sẽ làm phát sinh ra (làm dấy lên) các kỷ niệm của quá khứ (tức là các nghiệp phù hợp với các cảm nhận và các cảm tính đang hiện lên trong tâm thức mình) và gây cho mình mọi chuyện khó khăn liên hệ với quá khứ, thế nhưng nếu ý thức kịp thời những gì đang xảy ra, thì các bạn cũng sẽ hiểu rằng những thứ ấy cũng chỉ là ảo giác. Chẳng có gì là thật một cách tuyệt đối bên trong các tư duy ấy cả. Điều này cũng đúng đối với các sự diễn đạt , thích thú hay khó chịu mà tâm thức tạo ra mỗi khi có sự tiếp xúc của các cơ quan giác cảm (6 căn) đối với các đối tượng của chúng nếu quan sát thật cẩn thận và thật chú tâm thì các bạn sẽ thấy ngay rằng chúng chỉ mang tính cách lừa đảo (không thật). Bên trong chúng chẳng có gì là thật cả ...
Thế nhưng vô minh và sự hiểu biết một cách sai lầm ta lại cứ bám chạy vào chúng (xem chúng là của mình) khiến cho tâm thức cứ thế mà lăng xăng chạy quanh ...(Nó không phải thật, thế nhưng tâm thức thì lại cho là thật, khiến ta cứ thế mà chạy theo để đuổi bắt, để rồi rước lấy hết thất vọng nầy đến thất vọng khác)

Nếu bạn hiểu biết đúng đắn được chính nó , tức các thể dạng không thật khi dấy lên và tan biến, và thấy ra được tại sao ta lại bám víu vào các đối tượng không thật đó , thì cái ảo giác đó không còn hướng tác động và tự tan biến không lưu lại dấu vết nào cả ,như đám mây tụ trên trời cao được một lúc thì tự tan mất ... (Có nghĩa là phải buông bỏ những gì hiện lên trong tâm thức vì đấy chỉ là các tạo tác điên đảo tâm thần, và bạn không nên bám víu vào các cảm nhận và các cảm tính mang lại các ẢO GIÁC,ẢO TƯỞNG...)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại