NTV

Đối lập cực

Một trong những luật cơ bản nhất của cuộc sống phải được hiểu.
Cuộc sống dựa trên phân cực; mọi thứ đều tồn tại cùng cái đối lập cực của nó. Bằng không thì không thể được. Tâm trí tồn tại vì vật chất; tâm trí là đối lập cực. Tâm thức tồn tại vì vô thức, ngày tồn tại vì đêm, sống tồn tại vì chết, hạnh phúc tồn tại vì bất hạnh, vân vân và vân vân. Mọi thứ tồn tại vì đối lập cực của nó. Bạn không thể trải nghiệm được hạnh phúc trừ phi bạn đã trải nghiệm sâu sắc bất hạnh, và bạn không thể đi tới cực lạc tối thượng nếu bạn đã không bị ném vào trong đau đớn tối thượng. Do đó mới có nghĩa của thế giới, do đó mới có toàn thể đau khổ này. Nó là không vô nghĩa.
Mọi người tới tôi và hỏi tại sau Thượng đế tạo ra thế giới khổ này. "Tại sao có nhiều đau khổ thế nếu Thượng đế là từ bi?" Vâng, Thượng đế là từ bi. Do đó, có nhiều đau khổ thế. Chừng nào bạn chưa trải qua đau khổ, bạn sẽ không đạt tới cực lạc tối thượng. Nó là huấn luyện cơ bản. Bất hạnh là huấn luyện cơ bản cho việc nở hoa tối thượng của hạnh phúc.
Làm sao bạn có thể đạt tới cực lạc nếu bạn đã không biến tới đau đớn? Nếu bạn đạt tới thế giới của cực lạc mà không biết đau đớn là gì, bạn sẽ không có khả năng nhận ra nó. Việc nhận ra là không thể được. Chỉ qua bóng tối mà ánh sáng mới có thể được nhận ra. Bạn có thể sống trong ánh sáng, nhưng nếu bạn không biết bóng tối bạn không thể biết được rằng bạn đang sống trong ánh sáng. Cá trong biển không thể biết được rằng biển tồn tại. Chỉ nếu cá bị ném ra khỏi biển nó mới đi tới nhận ra biển. Nếu nó được ném trở lại biển lần nữa, cá sẽ khác toàn bộ và biển sẽ khác toàn bộ. Bây giờ cá sẽ có khả năng nhận ra nó. Luân hồi, thế giới, chỉ là mảnh đất huấn luyện. Bạn phải bị ném sâu vào trong vật chất. Chỉ thế thì bạn mới có thể quay lại cực kia, đỉnh của tâm thức.

Với mọi khổ, bạn đang tạo ra khả năng của cực lạc nào đó. Cực lạc sẽ đi theo ngay sau nó. Nhưng nếu bạn quá bị dính líu với khổ, bạn có thể bỏ lỡ nó. Nếu bạn ốm, sau trận ốm đó một khoảnh khắc của mạnh khoẻ sẽ tới với bạn. Nhưng bạn có thể quá quan tâm tới ốm bệnh cho nên khi khoảnh khắc này tới bạn có thể bỏ lỡ nó – bạn quá bị dính líu với ốm bệnh quá khứ mà không còn nữa. Khoảnh khắc này là nhất thời; bạn có thể bỏ lỡ nó rất dễ dàng. Sau mọi cơn đau, khoảnh khắc này đều tới và thăm bạn.
Sau mọi khổ, cực lạc tới cửa nhà bạn và gõ; nhưng bạn liên tục bỏ lỡ nó vì quá khứ nặng nề thế. Bạn vẫn ốm ngay cả sau khi cơn ốm đã qua. Nó liên tục trong kí ức, nó che mờ tâm trí bạn, và bạn bỏ lỡ khoảnh khắc nguyên tử đó.

Từ "Giả kim thuật mới"

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại