NTV/=IM LẶNG

Kĩ thuật gạt bỏ cả hai đối lập và kĩ thuật đi vào không gian vô hỗ trợ

Người có tâm dịu dàng, thiền về biết và không biết, tồn tại và vô tồn tại. Thế rồi bỏ cả hai sang một bên, điều ông có thể vậy.

... Người có tâm dịu dàng, thiền về biết và không biết, tồn tại và vô tồn tại. Thiền về khía cạnh khẳng định của sống và thế rồi khía cạnh phủ định - thế rồi gạt cả hai sang bên vì bạn không là cả hai. Thế rồi bỏ cả hai sang một bên, điều ông có thể vậy.
Nhìn điều đó theo cách này. Thiền về việc sinh: đứa trẻ được sinh ra, bạn được sinh ra. Thế rồi bạn lớn lên, bạn trở thành thanh niên - thiền về toàn thể việc lớn lên này. Thế rồi bạn trở nên già, thế rồi bạn chết. Từ chính lúc bắt đầu, tưởng tượng chính khoảnh khắc khi bố bạn và mẹ bạn thụ thai ra bạn, và trong tử cung của người mẹ, bạn đã tới. Chỉ là tế bào đầu tiên. Từ đó nhìn tới chính tận cùng, nơi thân thể bạn đang cháy trên dàn hoả thiêu và mọi họ hàng của bạn đang đứng quanh bạn. Thế rồi gạt cả hai sang bên - người đã được sinh ra và người đã chết. Chỉ để cả hai sang bên và thế rồi nhìn vào trong. Ở đó bạn hiện hữu - cái mà không bao giờ sinh và không bao giờ sẽ chết.
...biết và không biết, tồn tại và vô tồn tại. Thế rồi bỏ cả hai sang một bên, điều ông có thể vậy. Bạn có thể làm điều đó với bất kì tính cực khẳng định-phủ định nào. Bạn ngồi đây. Tôi nhìn bạn. Tôi biết bạn. Khi tôi nhắm mắt lại, bạn không còn ở đó, tôi không biết bạn. Thế rồi để cả hai sang bên, tri thức rằng tôi đã biết và tri thức rằng tôi không biết - bạn sẽ là trống rỗng. Vì khi bạn để cả tri thức và vô tri thức sang bên, bạn sẽ là trống rỗng.
Có hai kiểu người: một số người được trút đầy với tri thức và một số người được trút đầy với dốt nát. Có những người nói, "Chúng tôi biết." Bản ngã của họ gắn chặt với tri thức của họ. Và có những người nói, "Chúng tôi dốt." Họ được trút đầy với dốt nát của họ. Họ nói, "Chúng tôi dốt, Chúng tôi không biết." Loại người này bị đồng nhất với tri thức, loại người kia bị đồng nhất với dốt nát, nhưng cả hai đều sở hữu cái gì đó, cả hai ấp ủ cái gì đó. Gạt cả hai sang bên, biết và không biết, để cho bạn không là cả hai - không dốt không biết. Gạt cả khẳng định và phủ định sang bên. Thế thì bạn là ai? Đột nhiên cái ai đó sẽ được khải lộ cho bạn. Bạn sẽ trở nên nhận biết về cõi bên kia, cái siêu việt lên. Gạt cả khẳng định và phủ định sang bên, bạn sẽ là trống rỗng. Bạn sẽ là không ai cả, không trí huệ không dốt nát. Gạt cả hai ghét và yêu sang bên, gạt cả hai tình bạn và thù địch sang bên... khi cả hai tính cực bị gạt sang bên bạn là trống rỗng.
Nhưng đây là thủ đoạn của tâm trí: nó có thể gạt cái này sang bên nhưng không bao giờ gạt cả hai cùng nhau. Nó có thể gạt cái này sang bên - bạn có thể gạt dốt nát sang bên, thế thì bạn bám lấy tri thức. Bạn có thể gạt đau đớn sang bên, nhưng thế thì bạn bám lấy vui thú. Bạn có thể gạt kẻ thù sang bên, nhưng thế thì bạn bám lấy bạn bè. Và có vài người làm chính điều đảo lại: họ sẽ gạt bạn bè sang bên và bám lấy kẻ thù, họ sẽ gạt yêu sang bên và bám lấy ghét, họ sẽ gạt giầu sang bên và bám lấy nghèo, và họ gạt tri thức, kinh sách sang bên và bám lấy dốt nát. Những người này là những người từ bỏ lớn. Bất kì cái gì bạn bám vào họ gạt nó sang bên và bám lấy cái đối lập - nhưng việc họ bám tất cả là như nhau.
Việc bám là vấn đề, vì nếu bạn bám, bạn không thể là trống rỗng. Không bám - đây là thông điệp của kĩ thuật này. Chỉ không bám vào bất kì cái gì khẳng định hay phủ định vì với không bám bạn sẽ tìm thấy bản thân bạn. Bạn có đó nhưng vì việc bám víu, bạn bị ẩn kín. Với không bám víu bạn sẽ được phơi ra, bạn sẽ được làm phát lộ ra. Bạn sẽ nổ ra.
Kĩ thuật thứ tư:
Đi vào không gian, vô hỗ trợ, vĩnh hằng, tĩnh lặng.
Đi vào không gian, vô hỗ trợ, vĩnh hằng, tĩnh lặng. Ba phẩm chất của không gian đã được cho trong kĩ thuật này. Vô hỗ trợ: không thể có hỗ trợ trong không gian. Vĩnh hằng: nó không bao giờ có thể kết thúc. Tĩnh lặng: nó sẽ là vô âm, nó sẽ là im lặng. Đi vào không gian này, nó ở bên trong bạn.
Nhưng tâm trí bao giờ cũng đòi hỗ trợ. Mọi người tới tôi và nếu tôi nói cho họ, "Chỉ ngồi im lặng, với mắt nhắm, và không làm bất kì cái gì," họ nói, "Cho tôi avalamban nào đó, hỗ trợ nào đó. Cho tôi mật chú nào đó như sự hỗ trợ, vì tôi không thể ngồi được." Chỉ ngồi là khó. Nếu tôi cho họ mật chú, điều đó là được. Họ có thể liên tục lẩm nhẩm mật chú. Thế thì nó là dễ. Với sự hỗ trợ bạn không bao giờ là trống rỗng, đó là lí do tại sao nó là dễ. Cái gì đó phải tiếp tục, bạn phải làm cái gì đó. Làm, người làm còn lại: làm, bạn được trút đầy. Bạn có thể được trút đầy với Aumkar, Aum, Ram, Jesus, Ave Maria, bất kì cái gì - bạn có thể được trút đầy bởi bất kì cái gì, nhưng bạn được trút đầy. Thế thì bạn là ổn. Tâm trí chống lại trống rỗng. Nó muốn bao giờ cũng được trút đầy bởi cái gì đó khác, vì nếu nó được trút đầy nó có thể hiện hữu. Nếu nó không được trút đầy nó sẽ biến mất. Trong không trống rỗng bạn sẽ không đạt tới vô trí. Đó là lí do tại sao tâm trí đòi hỏi hỗ trợ.
Nếu bạn muốn đi vào không gian bên trong, đừng đòi hỏi hỗ trợ. Bỏ mọi hỗ trợ, mật chú, thượng đế, kinh sách, bất kì cái gì cho bạn sự hỗ trợ. Nếu bạn cảm thấy bạn được hỗ trợ, bỏ nó đi, và chỉ đi vào bên trong - vô hỗ trợ. Điều đó sẽ là đáng sợ; bạn sẽ cảm thấy hoảng hồn. Bạn đang đi tới chỗ bạn có thể bị mất hoàn toàn. Bạn có thể không có khả năng quay lại vì mọi hỗ trợ sẽ bị mất. Tiếp xúc của bạn với bờ bị mất và nơi dòng sông này sẽ đưa bạn tới, chẳng ai biết. Hỗ trợ của bạn bị mất. Bạn có thể rơi vào trong vực thẳm vô hạn. Do đó, nỗi sợ nắm bắt bạn, và bạn đòi hỏi hỗ trợ nào đó. Ngay cả hỗ trợ giả, bạn tận hưởng nó. Ngay cả hỗ trợ giả là giúp đỡ. Vì với tâm trí không có khác biệt liệu hỗ trợ là thực hay giả - nó phải là sự hỗ trợ, đó là vấn đề. Bạn không một mình, cái gì đó có đó và hỗ trợ bạn.
Có lần chuyện xảy ra là một người tới tôi. Anh ta đã sống trong nhà nơi anh ta cảm thấy có các linh hồn và ma. Và anh ta rất lo nghĩ. Qua lo nghĩ, anh ta bắt đầu thấy nhiều ảo giác hơn. Qua lo nghĩ, anh ta trở nên ốm, yếu. Vợ anh ta nói, "Nếu anh sống lâu thêm nữa trong ngôi nhà này, em bỏ đi đấy." Con anh ta được gửi sang nhà họ hàng nào đó.
Người này tới tôi và anh ta nói, "Bây giờ sự việc trở thành rất khó. Tôi thấy chúng rõ ràng. Chúng bước đi trong đêm. Cả nhà đầy những linh hồn. Thầy giúp tôi với." Thế là tôi đưa cho anh ta một trong các ảnh của tôi và nói, "Cầm lấy nó. Bây giờ tôi sẽ xử trí các linh hồn đó. Bạn đơn giản ngủ im lặng, bạn không cần lo nghĩ. Thực sự, tôi sẽ xử trí chúng, tôi sẽ gặp chúng. Giờ đó là việc của tôi. Và đừng can thiệp vào. Giờ bạn không cần bị bận tâm." Người này tới ngày hôm sau. Anh ta nói, "Tôi đã ngủ, nó tuyệt thế! Thầy đã làm phép màu!"
Và tôi đã chẳng làm cái gì cả nhưng cho sự hỗ trợ. Qua hỗ trợ tâm trí được trút đầy. Nó không còn trống vắng; ai đó đã ở đó.
Trong cuộc sống bình thường bạn đang học trên nhiều hỗ trợ giả, nhưng chúng giúp đỡ. Và chừng nào bạn chưa trở nên đủ mạnh, bạn sẽ cần chúng. Đó là lí do tại sao tôi nói rằng đây là kĩ thuật tối thượng - vô hỗ trợ.
Phật sắp chết và Anand hỏi ông ấy, "Bây giờ thầy đang rời bỏ chúng tôi, chúng tôi sẽ làm gì? Làm sao chúng tôi sẽ đạt tới? Làm sao chúng tôi sẽ tiến lên bây giờ? Khi thầy qua rồi, chúng tôi sẽ lang thang trong bóng tối nhiều, nhiều kiếp. Không ai có đó để dẫn chúng tôi, hướng dẫn chúng tôi, ánh sáng sắp tắt." Cho nên Phật nói, "Điều đó sẽ là tốt cho ông. Khi ta không còn nữa, ông trở thành ánh sáng riêng của ông. Đi một mình thôi, không hỏi về bất kì hỗ trợ nào, vì hỗ trợ là rào chắn cuối cùng."
Và điều đó đã giúp đỡ. Anand đã không trở nên chứng ngộ. Trong bốn mươi năm ông ấy đã ở cùng Phật, ông ấy đã là đệ tử thân tín nhất, ông ấy hệt như cái bóng của Phật, đi cùng Phật, sống cùng Phật; ông ấy đã có tiếp xúc lâu nhất với Phật. Trong bốn mươi năm từ bi của Phật đã trút lên ông ấy, mưa lên ông ấy - trong bốn mươi năm. Nhưng không cái gì đã xảy ra, Anand vẫn còn dốt nát như bao giờ. Và ngay sau khi Phật chết, Anand đã trở nên chứng ngộ - ngày hôm sau, chính ngày hôm sau. Chính sự hỗ trợ đã là rào chắn. Khi không còn Phật nữa, Anand đã không thể tìm được bất kì hỗ trợ nào. Điều đó là khó. Nếu bạn sống cùng với vị Phật, và Phật đi rồi, thế thì không ai có thể là hỗ trợ cho bạn. Bây giờ không ai sẽ đáng để bám vào. Người đã từng bám lấy vị Phật không thể bám được vào bất kì người nào khác trên thế giới này. Toàn thể thế giới này sẽ là trống vắng. Một khi bạn đã biết tới vị Phật và tình yêu và từ bi của ông ấy, thế thì không tình yêu, không từ bi nào có thể so sánh được. Một khi bạn đã nếm trải điều đó, không cái gì khác đáng nếm trải. Cho nên Anand đã một mình lần đầu tiên trong bốn mươi năm, một mình toàn bộ. Không có cách nào để tìm sự hỗ trợ. Ông ấy đã biết sự hỗ trợ cao nhất; bây giờ những hỗ trợ thấp hơn sẽ không có tác dụng. Ngày hôm sau ông ấy đã trở nên chứng ngộ. Ông ấy phải đã đi vào trong không gian bên trong, vô hỗ trợ, vĩnh hằng, tĩnh lặng.
Cho nên nhớ, đừng cố tìm bất kì hỗ trợ nào. Là vô hỗ trợ đi. Nếu bạn cố làm kĩ thuật này, thế thì phải là vô hỗ trợ. Đó là điều Krishnamurti dạy, "Vô hỗ trợ. Không bám thầy. Không bám kinh sách. Không bám bất kì cái gì."
Đó là điều mọi thầy đã từng làm. Toàn thể nỗ lực của thầy là trước hết để hấp dẫn bạn hướng tới thầy, để cho bạn bắt đầu bám lấy thầy. Khi bạn bắt đầu bám lấy thầy, khi bạn trở thành gần gũi và thân thiết với thầy, thế thì thầy biết rằng việc bám víu này phải bị chặt đi. Và bạn không thể bám được vào bất kì ai khác bây giờ - điều đó bị kết thúc. Bạn không thể đi tới bất kì người nào khác - điều đó là không thể được. Thế rồi thầy chặt việc bám víu này và đột nhiên bạn bị bỏ lại vô hỗ trợ. Nó sẽ là khổ lúc bắt đầu. Bạn sẽ khóc và bạn sẽ mếu và bạn sẽ kêu và toàn thể con người sẽ cảm thấy rằng bạn bị mất. Trong chính chiều sâu nhất của khổ bạn sẽ ngã. Nhưng từ đó ngưởi ta vươn lên một mình, vô hỗ trợ.
Đi vào không gian, vô hỗ trợ, vĩnh hằng, tĩnh lặng. Không gian đó không có bắt đầu, không có kết thúc. Và không gian đó là tuyệt đối vô âm. Không có cái gì - thậm chí không một âm thanh rung động, thậm chí không một gợn sóng. Mọi thứ là tĩnh lặng.
Điểm đó ở bên trong bạn. Bất kì khoảnh khắc nào bạn có thể đi vào nó. Nếu bạn có dũng cảm để là vô hỗ trợ, chính khoảnh khắc này bạn có thể đi vào nó. Cửa là mở. Lời mời dành cho tất cả mọi người, tất cả và mọi người. Nhưng dũng cảm được cần tới; dũng cảm là một mình, dũng cảm là trống rỗng, dũng cảm để tan biến và tan chảy, dũng cảm để chết. Và nếu bạn có thể chết ở trong không gian bên trong của bạn, bạn sẽ đạt tới sống không bao giờ chết, bạn sẽ đạt tới amrit, tới tính bất tử.

Từ "Vigyan Bhairav Mật tông - tập 4, Ch.79"

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

ĐỌC SÁCH CỦA OSHO RẤT “NGUY HIỂM”?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại