OT/= THU HÚT VÀ CỰ TUYỆT* YÊU/ GHÉT

YÊU VÀ GHÉT (1) - Còn tiếp...
Con người thức tỉnh không ghét hoặc không tràn đầy tình yêu.
Chính vì vậy mà chúng ta đã sử dụng những câu nói khác nhau để nói về người “tỉnh thức” (vị Phật). Chúng ta có thể nói rằng Phật yêu mọi người, nhưng thế thì lời nói cũng có thể mang ý nghĩa tương tự rằng, chúng ta liên quan với nó một cách chung chung… Phật không thể yêu bạn bởi vì người không thể ghét bạn. Người không thể bị ‘cự tuyệt’ bởi bạn và người không thể bị ‘thu hút’ bởi bạn; trong cả hai trường hợp, người khác không là trung tâm. Phật không yêu mà giàu lòng trắc ẩn, và sự khác biệt là rất sâu sắc.
Khi bạn cảm nhận lòng trắc ẩn, bạn giữ nguyên là trung tâm; bạn không thể bị cự tuyệt hoặc thu hút. Đó là trung tâm rất trung tính. Người khác sẽ cảm nhận rất sâu sắc rằng bạn yêu họ, nhưng... Nếu bạn đến với Phật, có thể bạn cảm nhận rằng Người yêu bạn. Đó là tự do của bạn. Ở bất kỳ thời điểm nào bạn cũng có thể cảm nhận rằng Người ghét bạn. Đó cũng là tự do của bạn. Đó là sự phóng chiếu của bạn rằng Người yêu hoặc ghét. Thực tế Người không yêu cũng không ghét; Người giữ nguyên là chính mình, và lòng từ bi tuôn chảy.
Nhìn xem sự khác biệt là gì? Nếu bạn không ở trong phòng này, tôi (Osho-diễn giả) không thể yêu bạn hoặc không thể ghét bạn. Nếu tôi muốn ghét bạn thì tôi phải có đối tượng để ghét, cho nên nếu bạn không có đây thì tôi sẽ phải tưởng tượng rằng bạn đang ở đây. Tình yêu dừng khi người được yêu vắng mặt và ghét dừng khi kẻ thù không hiện diện. Nếu họ vắng mặt thì bạn làm cho họ có mặt trong sự tưởng tượng của bạn.
Lòng từ bi có nghĩa là, thậm chí nếu không có ai ở đó thì Phật vẫn sẽ là người giàu lòng từ bi. Đó không phải là sự tưởng tượng của Người; đó là trạng thái tự nhiên của Người. Như dòng sông cuộn chảy, Phật là người giàu lòng thương cảm. Không bao giờ người khác là một phần của điều đó, người khác không là trung tâm, chính Người giữ nguyên là trung tâm.
Khi con người trở thành trung tâm, khi con người trở thành thanh khiết thì không có cự tuyệt hoặc thu hút với bất kỳ ai khác. Điều này tạo ra vấn đề sâu sắc hơn, bởi vì nó có có nghĩa rằng bạn không thể vượt ra bên ngoài ghét trừ khi bạn vượt lên trên tình yêu. Mọi người muốn vượt ra bên ngoài ghét, nhưng không ai muốn vượt ra ngoài yêu. Nhưng điều đó lại tạo ra tình trạng không thể đối với bạn, bởi vì ghét là cùng một phần của hiện tượng cự tuyệt hoặc thu hút.
Làm cách nào bạn chỉ ở trong tình yêu, làm cách nào có thể thu hút với mọi thứ? Chúng ta ngừng cố gắng yêu theo nhiếu, rất nhiều cách, nhưng chỉ có duy nhất một cách dễ dàng đó là ghét một ai đó và yêu một người nào khác. Đó là cách dễ dàng. Bạn biến người này thành kẻ thù và biến người khác thành bạn của mình.
Và thế là bạn có thể thoải mái, bạn có thể yêu. Bạn có thể thu hút với A và cự tuyệt với B. Đây là một cách. Cách khác thậm chí càng phức tạp hơn là ghét cùng người mà bạn yêu. Chúng ta đã thực hiện điều này. Vào buổi sáng chúng ta yêu, vào buổi chiều chúng ta ghét, và nửa đêm chúng ta lại yêu. Mọi người yêu nhau di chuyển liên tục giữa yêu và ghét, thu hút và cự tuyệt. Freud đã từng nói, và nói rất thật rằng, bạn phải ghét cùng một người bạn yêu - không thể ngược lại.
Điều này trở nên càng thực hơn khi chúng ta rũ bỏ mọi bung xung mà chúng ta có vì ghét bỏ của chúng ta. Bạn có thể yêu đất nước bạn và ghét đất nước khác; bạn có thể yêu tôn giáo bạn và ghét tôn giáo khác, bởi vì nếu bạn yêu một người nào đó hoặc một cái gì đó thì bạn phải cân bằng giữa yêu và ghét. Vậy thì một đối tượng sẽ phải trở thành cả yêu và ghét.
(“Sống Thiền”) - Còn tiếp.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại