********OT/=P1.Bỗng nhiên hãy nhớ đến "đừng bị xáo động" - dường như bạn đang giũ bỏ. Bên trong, hãy trở thành nhân chứng, chứng kiến cơn giận đang hiện hữu; bạn trở nên tách biệt thoát ly khỏi cơn giận, thành được trút bỏ. Cơn giận sẽ có đó, nhưng bây giờ bạn có một điểm bên trong bạn mà không bị xáo động. Bạn sẽ biết rằng cơn giận vẫn còn đó trên phần ngoại vi. Giống như cơn sốt, nó có đó. Phần ngoại vi dao động; phần ngoại vi xáo động nhưng bạn có thể nhìn vào nó. Nếu bạn có thể nhìn vào nó thì bạn sẽ không bị xáo động. Hãy trở thành nhân chứng cho nó, nhìn vào nó, quan sát nó, và bạn sẽ không bị xáo động. Điểm yên tĩnh này là tâm thức nguyên thuỷ của bạn, bản tính tự nhiên của bạn, tự tính của bạn. Tâm thức vốn thuần khiết không thể bị xáo động được; nó chưa bao giờ xáo động cả. Nhưng bạn thì chưa bao giờ nhìn vào nó cả. Khi cơn giận có đó, bạn trở nên đồng nhất với cơn giận. Bạn quên mất rằng cơn giận là một cái gì đó khác hơn bạn. Bạn trở thành "một" với nó, và bạn bắt đầu hành động qua nó, bạn bắt đầu làm điều gì đó qua nó.

P2.Nếu bạn đi vào bên trong trung tâm của con người riêng của mình - tính tự nhận biết - thì bạn sẽ có thể thấy rằng phần bụi bặm của "tâm trí bị xáo động", nhưng "mình không bị xáo động". Và bạn có thể thực nghiệm điều này với bất kỳ cảm xúc nào, với bất kỳ xáo động nào.


********************************





HÃY ĐỪNG BỊ XÁO ĐỘNG… BỞI CẢM XÚC (1) - Còn tiếp...
Khi cảm xúc cuốn hút bạn, bạn bị xáo động. Tất nhiên, điều đó là tự nhiên. Cảm xúc cuốn hút bạn, thế thì tâm trí bạn bắt đầu dao động, và nhiều gợn sóng cứ tiếp nối trên bề mặt. Cảm xúc (ham muốn, giận dữ, ghét bỏ .v.v.) kéo bạn vào đâu đó trong quá khứ, quá khứ kéo bạn vào đâu đó trong tương lai. Bạn bị xáo động, bạn không thoải mái. Do đó cảm xúc (ham muốn, giận dữ, ghét bỏ .v.v.) là "căn bệnh".
Thế thì, trong tâm trạng cực kỳ cảm xúc, hãy đừng bị xáo động. Nhưng cảm xúc có nghĩa là xáo động, cho nên làm sao lại yên tĩnh được? Vậy phải làm gì đây? Cho nên trong khoảnh khắc cực kỳ cảm xúc đó, bạn sẽ phải làm một thực nghiệm nào đó; chỉ có thế thì bạn mới có thể hiểu được ý nghĩa điều này là gì. Điều này cần phải được hiểu, chúng ta cùng nhau đi chậm vào nhé!
Chẳng hạn, bạn đang giận dữ, cơn giận cuốn hút bạn. Bạn nhất thời điên lên, bị nó ám ảnh; bạn không còn ý thức nữa, không còn tỉnh táo nữa. Bỗng nhiên hãy nhớ đến "đừng bị xáo động" - dường như bạn đang giũ bỏ. Bên trong, hãy trở thành nhân chứng, chứng kiến cơn giận đang hiện hữu; bạn trở nên tách biệt thoát ly khỏi cơn giận, thành được trút bỏ. Cơn giận sẽ có đó, nhưng bây giờ bạn có một điểm bên trong bạn mà không bị xáo động.
Bạn sẽ biết rằng cơn giận vẫn còn đó trên phần ngoại vi. Giống như cơn sốt, nó có đó. Phần ngoại vi dao động; phần ngoại vi xáo động nhưng bạn có thể nhìn vào nó. Nếu bạn có thể nhìn vào nó thì bạn sẽ không bị xáo động. Hãy trở thành nhân chứng cho nó, nhìn vào nó, quan sát nó, và bạn sẽ không bị xáo động. Điểm yên tĩnh này là tâm thức nguyên thuỷ của bạn, bản tính tự nhiên của bạn, tự tính của bạn. Tâm thức vốn thuần khiết không thể bị xáo động được; nó chưa bao giờ xáo động cả. Nhưng bạn thì chưa bao giờ nhìn vào nó cả. Khi cơn giận có đó, bạn trở nên đồng nhất với cơn giận. Bạn quên mất rằng cơn giận là một cái gì đó khác hơn bạn. Bạn trở thành "một" với nó, và bạn bắt đầu hành động qua nó, bạn bắt đầu làm điều gì đó qua nó.
(“Sống Thiền”) - Còn tiếp.



************************



HÃY ĐỪNG BỊ XÁO ĐỘNG… BỞI CẢM XÚC (2) - Tiếp theo và hết.
Có thể làm được hai điều. Trong cơn giận, hoặc bạn sẽ bạo hành với ai đó, với đối tượng của sự giận dữ của bạn. Thế thì bạn đã chuyển sang người khác. Cơn giận chỉ là đứng giữa bạn và người khác. Tôi đây, cơn giận này và bạn kia - đối tượng của cơn giận. Từ cơn giận tôi có thể đi theo hai hướng. Hoặc tôi có thể đi vào bạn, thế thì bạn trở thành trung tâm của ý thức, trở thành đối tượng của cơn giận là tôi. Thế thì tâm trí tôi trở nên tập trung vào bạn, người đã xúc phạm tôi. Đây là một cách mà bạn có thể đi từ cơn giận.
Còn một cách nữa: hoặc bạn có thể đi vào chính mình. Bạn không chuyển vào người mà bạn đã cảm thấy gây ra cơn giận. Bạn đi vào bản thân người cảm thấy đang giận; bạn chuyển vào chủ thể và không đi vào đối thể.
Thông thường, chúng ta cứ đi vào phần đối thể. Nếu bạn đi vào đối thể thì phần bụi bặm của tâm trí sẽ bị xáo động, và bạn sẽ cảm thấy, "Mình đang bị xáo động". Nếu bạn đi vào bên trong trung tâm của con người riêng của mình - tính tự nhận biết - thì bạn sẽ có thể thấy rằng phần bụi bặm của "tâm trí bị xáo động", nhưng "mình không bị xáo động". Và bạn có thể thực nghiệm điều này với bất kỳ cảm xúc nào, với bất kỳ xáo động nào.
Chẳng hạn như, ham muốn dục đến cho tâm trí bạn; toàn bộ thân thể bạn bị nó ám ảnh; bạn có thể chuyển vào đối tượng dục, đối tượng của ham muốn của bạn. Đối tượng có thể có đó, hoặc nó có thể không có đó. Bạn có thể chuyển vào đối tượng cả trong tưởng tượng nữa, nhưng thế thì bạn sẽ nhận được còn nhiều xáo động hơn. Bạn càng đi xa khỏi trung tâm của mình thì bạn lại càng trở nên bị xáo động nhiều hơn. Thực tế, khoảng cách và xáo động bao giờ cũng tỉ lệ với nhau. Bạn càng ở xa với trung tâm của mình thì bạn càng xáo động hơn, bạn càng ở gần trung tâm đó hơn thì bạn càng ít bị xáo động hơn. Nếu bạn chỉ ở tại trung tâm đó thì không hề có xáo động – hệt như một bánh xe đang xoay chuyển lăn tròn, chỉ phần của bánh xe chuyển động còn phần trung tâm hay trục của bánh xe thì luôn bất động.
(“Sống Thiền”)


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại