OT/=Chào anh. EM PHÁT BIỂU LẠI CÂU HÔM TRƯỚC là: KHI TOÀN BỘ THÂN THỂ CON NGƯỜI TA IM LẶNG -AN BÌNH - CỰC LẠC... thì đó là tâm thức - vô ý nghĩ và LÀM CHỦ cảm giác, cảm xúc, xúc động , tâm trạng - trên THÂN THỂ đúng ko anh??
Khi bạn nói, toàn bộ thân thể con người ta im lặng - an bình... bao gồm nhiều phần quá thành ra sai nghĩa của thực tại đang có đó. Chỉ nên nói, khi tâm trí người ta im lặng thì đó là trạng thái tâm thức không có nội dung của ý nghĩ (vô ý nghĩ) hay trạng thái của thiền, nhưng tâm thức vẫn có các nội dung khác mà nó phản ánh như: các động thái chuyển động của các bộ phận của thân thể, cái nhìn, cái thấy, nghe, ngửi , nếm, xúc chạm; cái đói, khát, cái đau, nhức... bên trong thân thể.
Phẩm chất của thiền chỉ liên quan đến trạng thái của việc cảm, việc nhận thức (biết) của tâm thức (ngoại lẫn nội giới) y như tiến trình của mọi thứ xảy ra đang như thế mà không có sự trung gian của tâm trí can thiệp vào (diễn giải, phán xét, kết luận .v.v. và .v.v.).
Nếu nói, tâm thức - vô ý nghĩ và làm chủ cảm giác, cảm xúc, xúc động , tâm trạng - trên thân thể cũng không đúng về mặt thực tế. Tâm thức chẳng làm chủ cái gì cả, tính năng của nó là phản ánh mọi thứ nhưng trong nó chẳng chứa gì cả; các hình ảnh (hữu dạng) hay cái không có gì (vô dạng) lung linh trong nó chợt đến chợt đi, chợt có chợt không... đều không phải là nó. Nó là chính nó không là cái gì khác nó.
Về mặt ngôn từ, khi nói chúng ta nhận thức mọi thứ (ý nghĩ, cảm giác, cảm xúc, xúc động, tâm trạng...) đang xảy ra y như chúng vậy mà không có tâm trí xen vào (vô suy nghĩ, vô tư duy, vô tưởng tượng, vô phóng chiếu...) thế thì việc “làm chủ” được đạt tới. “Làm chủ” ở đây chỉ là tiện dụng của ngôn từ nhằm ngụ ý trỏ vào việc làm chủ tâm trí, vô hiệu hóa tính năng hay chuyên quyền của tâm trí can thiệp các tính năng của các phần khác trong nội thể. Làm chủ chỉ có trong ngôn ngữ nhị nguyên của tâm trí mà thôi; khi trong im lặng thì mọi phân biệt nhị nguyên tan biến - “ai” có đó để mà phân biệt.
Nhận xét
Đăng nhận xét