OT/=Cho nhận/ thượng đế- con người
MẤT CÂN BẰNG NĂNG LƯỢNG NỘI TẠI GIỮA CHO VÀ NHẬN, HÌNH THÀNH BỆNH TẬT TINH THẦN
Những gì đã nói trước đó về dụng cụ của Astron (nhà khoa học người Pháp) đo được lượng năng lượng thâm nhập vào cơ thể con người từ vũ trụ ở mỗi thời điểm. Dụng cụ này của Astron cho thấy năng lượng vũ trụ tuôn chảy vào từ bạn nhiều như thế nào, sóng năng lượng đang ra khỏi bạn nhiều như thế nào. Đối với người lo lắng, sóng năng lượng ra khỏi còn ít hơn. Năng lượng của người lo lắng bắt đầu quay vòng và lan truyền bên trong của người đó, giống như xoáy nước. Anh ta bắt đầu nghĩ về cùng những điều mà anh ta đã nghĩ đến hàng nghìn lần. Anh ta bắt đầu suy ngẫm, anh ta bắt đầu nhai lại như con trâu. Nó đã ăn, sau đó lại mang ngược thức ăn từ dạ dày đến và nó lại bắt đầu nhai đi nhai lại... việc nhai đi nhai lại của con trâu cũng có tác dụng bởi vì nó ăn một lúc quá nhiều cho nên nó phải nhai lâu, nhai đi nhai lại.
Nhưng công việc nhai đi nhai lại của người lo lắng là điều hoàn toàn vô nghĩa - nó không có bất kỳ ý nghĩa nào. Anh ta bắt đầu nghĩ cùng một vấn đề hàng triệu lần. Điều đó có ý nghĩa gì? Điều đó có nghĩa: xoáy bệnh tật đã hình thành trong anh ta. Bây giờ tất cả điều đó ngoài tầm kiểm soát của anh ta, bây giờ anh ta trở nên bị ám ảnh. Bây giờ anh ta đang suy nghĩ về cùng một vấn đề hàng nghìn lần - anh ta còn nghĩ rằng mình đang suy nghĩ một cách vô bổ, nhưng anh ta vẫn tiếp tục nghĩ về những thứ giống nhau. Năng lượng đã ngừng tuôn chảy ra ngoài, nó bắt đầu quay tít bên trong anh ta. Con người như vậy sẽ trở nên bệnh tật, anh ta sẽ trở nên bệnh tật về mặt tinh thần.
Năng lượng nên vào và cũng nên ra. Và nên luôn luôn có sự cân bằng nội tại; cho và nhận nên tương đương. Vậy thì mối liên hệ mà nó hình thành giữa con người và Đấng tối cao là không thể mô tả. Vậy thì mối quan hệ đó là thẳng thắn, không phải là con người ở dưới chân và Đấng tối cao ở trên đầu. Con người trở thành Thượng đế và Thượng đế trở thành con người. Vậy thì Thượng đế trở thành người tâm linh và người tâm linh trở thành Thượng đế. Vậy thì tất cả sự khác biệt và khoảng trống biến mất, bởi vì không có sự giao dịch nào giữa cho và nhận giữ nguyên không hoàn thiện. Thậm chí Đấng tối cao không thể nói bất kỳ điều gì một cách áp đặt, bởi vì bất kỳ điều gì được cho thì cũng được nhận trở lại. Không có gì là không hoàn thiện.
(Từ: “Mặt trời tâm thức” - Osho)
Nhận xét
Đăng nhận xét