OT/OSHO NÓI KHÔNG YÊU - GHÉT/ VUI - BUỒN... theo anh thì mình NHỚ LẠI NIỀM VUI trong quá khứ ( ví dụ : Bãi biển tuyệt đẹp mà mình đã từng tiếp xúc thời đã qua ) ... có gì sai không anh? Có gì nhờ anh giải đáp nhé
Biết rằng, không yêu không ghét, không vui không buồn… không mọi cảm xúc nào đang xảy ra ở đây-bây giờ có nghĩa là tâm thức an trú vào việc “sống thiền” trong tiến trình tĩnh lặng của cái “không” (trống rỗng).
Nhớ lại cảm xúc vui hoặc buồn nào đó trong quá khứ có nghĩa là sống vô thiền, tâm trí là tác nhân tạo tác có thể làm phát sinh mong muốn tại lặp lại niềm vui thích thêm nữa và nữa, hoặc mong muốn không tái lặp lại nỗi buồn… trong vị lai - cũng có nghĩa là việc tưới tẩm hạt mầm đã có sẵn trong ký ức.
Nếu như có việc lựa chọn, hãy nhớ lại các cảm xúc niềm vui, bởi khoảnh khắc tiếp bao giờ cũng sinh ra từ khoảnh khắc này, cho nên tại sao phải lo lắng về nó? Nếu khoảnh khắc này an bình, làm sao khoảng khắc tiếp lại rối loạn được? Nó sẽ đến từ đâu? Nó sắp được sinh ra từ khoảnh khắc này. Nếu bạn hạnh phúc khoảnh khắc này, làm sao bạn có thể bất hạnh trong khoảnh khắc tiếp?
Nếu bạn muốn khoảnh khắc tiếp là bất hạnh, bạn sẽ phải trở nên bất hạnh trong khoảnh khắc này, vì từ bất hạnh mà bất hạnh mới được sinh ra; từ hạnh phúc, hạnh phúc sinh ra. Bất kì cái gì bạn muốn thu hoạch về trong khoảnh khắc tiếp, bạn sẽ phải gieo hạt ngay bây giờ. Một khi lo nghĩ là được phép và bạn bắt đầu nghĩ rằng hỗn độn sẽ tới, nó tới thật; bạn đã đem nó vào. Bây giờ bạn đã phải gieo hạt cho nó; nó đã tới. Chẳng cần phải đợi tới khoảnh khắc tiếp làm gì; nó đã có đấy rồi.
Nhận xét
Đăng nhận xét