OT/PHẢI LÀM GÌ… VỚI CÁC CẢM XÚC ?
PHẢI LÀM GÌ… VỚI CÁC CẢM XÚC ? (3) - Tiếp theo...
Khi bạn "yêu" một người nào đó, bạn trở thành "tình yêu". Khi bạn "ghét" một người nào đó, bạn trở thành "ghét". Nhưng nếu bạn chỉ giữ nguyên là chính bạn, vậy thì bạn không thể là "yêu" hay "ghét" theo cách thông thường. Chính vì vậy mà chúng ta nói rằng một người nào đó đã bị "rơi" vào tình yêu. Hiện tượng yêu là ngã xuống, và ngã vào tình yêu có nghĩa rằng bạn mất sự tỉnh táo của mình vì tình yêu. Những người yêu nhìn có vẻ điên khùng đối với những người không yêu. Họ là như vậy! Bạn không thể giao tiếp với họ, họ không trong những giác quan của họ.
Thực sự họ không phải vậy; toàn bộ năng lượng đã trở thành tình yêu; họ bị đồng dạng với nó một cách tuyệt đối. Không có sự chứng kiến đối với hiện tượng yêu.
Điều tương tự cũng xảy ra với ghét. Yêu và ghét như nhau, bởi vì nó là cùng một năng lượng đổi ngược. Khi bạn đang yêu bạn bị thu hút một cách điên khùng, khi bạn đang ghét bạn bị cự tuyệt một cách cương quyết. Khi bạn yêu, khi bạn trở nên hấp dẫn đối với một người nào đó, bạn mất trung tâm của mình, bạn mất bản thân mình, và một người nào đó khác trở thành trung tâm. Khi bạn ghét một người nào đó, điều tương tự cũng xảy ra: một người nào đó cự tuyệt bạn; bạn không ở trung tâm, bạn mất ý thức về mình, và một người nào đó khác trở thành trung tâm.
Nên nhớ điều này: không hồi tưởng quá khứ mà ở ngay chính thời điểm của sự kiện các cảm xúc xảy ra. Khi bạn cảm nhận ghét hiện diện thì hãy nhắm mắt, quên tình trạng bên ngoài, và ý thức với điều đang xuất hiện bên trong bạn. Toàn bộ năng lượng đã trở thành ghét. Nếu bạn quan sát nó, vậy thì một phần của năng lượng đột nhiên biến đổi chính nó thành nhận biết. Trụ ý thức vào tiến trình của thực tại đang xảy ra, sự nhận biết sẽ xuất hiện từ sự náo loạn của ghét hoặc yêu, hoặc bất kỳ điều gì. Và việc trụ vào càng xuất hiện nhiều thì sự náo loạn bên trong sẽ bị bỏ rơi và biến mất. Vậy thì khi bạn cảm nhận bạn là bạn, bạn sẽ thấy rằng ghét không còn nữa: bạn trở thành bản thể (tâm thức, giác tính, phật tính...), trở thành trung tâm; người khác không thể là trung tâm nữa, hoặc là thu hút, hoặc là cự tuyệt.
Thiền này phải được thực hiện tại chính thời điểm của sự kiện. Vậy thì bạn sẽ trở thành con người hoàn toàn khác. Không phải là bạn đã chinh phục được ghét của mình, không phải là bạn đã kiểm soát được tâm trí. Bấy giờ bạn thức tỉnh (ngụ ý: tỉnh thức khỏi giấc mơ ảo tưởng của tâm trí), bạn là ánh sáng cho chính mình. Vì ánh sáng này mà bóng tối của vô thức sẽ trở thành điều không thể. Bây giờ bạn là con người thức tỉnh. Ghét đã trở thành điều không thể bởi vì ghét cần sự vô thức của bạn như là yêu cầu cơ bản.
Điều này phải được hiểu một cách rất rành mạch và rõ ràng: ghét cần sự vô thức của bạn. Đó là thức ăn của ghét, đấy chính là nơi mà ghét lấy được sức mạnh của nó. Cho nên đừng làm bất kỳ điều gì về ghét, chỉ làm một cái gì đó cho tâm thức bạn. Trở nên tỉnh táo hơn đối với những hành động của bạn, những ý nghĩ của bạn, những tâm trạng của bạn - về bất kỳ điều gì xuất hiện.
Con người thức tỉnh không ghét hoặc không tràn đầy tình yêu.
(“Sống Thiền”)
Nhận xét
Đăng nhận xét