OT/=Thực ra, tâm trí là lo âu của bạn, phiền não của bạn, căng thẳng của bạn, ý nghĩ của bạn, xúc động của bạn, tình cảm, tâm trạng, lên và xuống - mọi thứ là tâm trí. An bình là có thể chỉ nếu bạn đi ra ngoài tâm trí.

TÂM TRÍ LÀ KHÔNG THỂ AN BÌNH
Lời kinh:
- Phật nói, Nếu người muốn biết cảnh giới Phật, thế giới của nhận biết tối thượng. Ý căn thanh tịnh như hư không.
Đó là cách nói khác rằng bạn phải chuyển ra ngoài tâm trí vào trạng thái vô trí, vì không có điều như tâm trí trống rỗng. Đó là lí do tại sao tôi (Osho - diễn giả) nói thiếu sót sẽ có đó. Làm trống rỗng tâm trí sao? Làm trống rỗng không gian sao? Con người của chứng ngộ sẽ đơn giản nói, "Ông phải chuyển ra ngoài tâm trí sang vô trí."
Có cuốn sách rất nổi tiếng của một giáo sĩ, Joshua Liebman. Nó đã được bán hàng triệu bản trong nhiều thứ tiếng. Nó là công trình hay; tên cuốn sách này là “Làm an bình tâm trí”. Một cách tự nhiên, mọi người đều muốn an bình tâm trí.
Tôi (Osho) đã viết một bức thư năm 1950 cho ông ấy, nói "Chính tựa đề của ông chỉ ra rằng ông không biết gì về thiền. Làm an bình tâm trí là mâu thuẫn về thuật ngữ: khi tâm trí có đó, an bình không thể có được; và nếu an bình có đó, thế thì tâm trí không thể có được. Chúng không thể cả hai cùng có đó." Thực ra, tâm trí là lo âu của bạn, phiền não của bạn, căng thẳng của bạn, ý nghĩ của bạn, xúc động của bạn, tình cảm, tâm trạng, lên và xuống - mọi thứ là tâm trí. An bình là có thể chỉ nếu bạn đi ra ngoài tâm trí.
Cho nên tôi bảo ông ấy, "Nếu ông thực sự chân thành, trong lần xuất bản tới ông nên đổi cái tựa đề đi. An bình là tương đương với vô trí." Tôi đã làm điều đó thành rõ ràng thế theo nhiều cách cho ông ấy. Nhưng đây là tình huống của các người trí thức - ông ấy không bao giờ đáp lại, vì chẳng có gì để đáp lại. Ông ấy phải đã thấy rằng điều tôi đang nói là sự kiện.
Nhưng tôi có thể tha thứ cho Joshua Liebman vì ông ấy không biết gì tới thiền phương Đông. Ông ấy là người Mĩ Do Thái, và thiền đơn giản là hiện tượng lạ với họ. An bình tâm trí sao?... Có lẽ thư của tôi là bức thư duy nhất đã bác bỏ cái tựa đề này. Tôi nói, "Khi tựa đề là sai tôi không thể đọc được cuốn sách này, vì tôi biết hoàn toàn rõ rằng khi một người viết ra cuốn sách và thậm chí tiêu đề là sao, cuốn sách của người đó là vô giá trị. Nếu ông đổi tựa đề đi... nhưng chỉ đổi tựa đề sẽ không có tác dụng - ông sẽ phải đổi toàn thể cuốn sách tương ứng theo tựa đề."
(Từ: “Biến đổi từ trí thức sang chứng ngộ”)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại