OT/=trạng thái thứ ba là, cơn giận còn chưa tới, nó vẫn đang tới - không phải cái đuôi mà là cái đầu. Nó mới chỉ đi vào vùng ý thức và bạn đã trở nên nhận biết, thế thì cơn giận sẽ chẳng bao giờ vật chất hoá ra nữa. Bạn đã huỷ diệt nó, giết chết nó trước khi nó được sinh ra. Đây là kiểm soát việc sinh thành. Hiện tượng này đã không xảy ra, thế thì nó chẳng để lại dấu vết gì. (“Sống thiền”)
BẠN ĐÃ LÀM GÌ VỚI GIẬN DỮ ?
Khi bạn đang giận, bạn bị nó cuốn hút quá nhanh nên tự động bị đồng nhất vào nó trong vô-nhận biết, bạn nổi điên lên hành xử bất chấp hậu quả, ra sao thì ra!?! Khi cơn giận qua đi rồi bạn bắt đầu nghĩ về cơn giận, nó sinh ra thế nào? Bạn bắt đầu phân tích, tại sao nó sinh ra? Bạn bắt đầu phán xét, liệu như thế nó là tốt hay xấu? Bạn bắt đầu biện luận rằng, bạn đã cáu lên bởi vì tình huống là như vậy. Bạn nghiền ngẫm về cơn giận, bạn phân tích cơn giận, nhưng tiêu điểm của chủ ý, vẫn là vào cơn giận. Toàn bộ ý thức của bạn đều tập trung vào cơn giận: bạn đang quan sát, phân tích, liên kết, nghĩ ngợi về nó, cố hình dung ra cách né tránh, cách gạt bỏ nó, cách không phạm lại nó lần nữa. Đây là một tiến trình suy nghĩ, bạn sẽ đánh giá nó là "xấu" vì nó có tính phá hoại.
Một trong những biểu hiện chung đồng nhất của sự giận dữ là bạo hành, bạo lực. Chẳng hạn, khi vợ tôi hay em gái tôi bị chọc ghẹo, bị tấn công, và tôi nói rằng tôi tức giận một cách chính đáng. Tôi cũng tức giận khi thói quen của tôi hay ý kiến của tôi bị xúc phạm, bị chê là nhỏ nhen, cố chấp, bảo thủ, hạn hẹp. Khi bạn giẫm lên ngón chân tôi hay nhục mạ tôi, tôi tức giận. Hoặc bạn chạy theo tán tỉnh vợ tôi và tôi ghen, sự ghen tuông này được coi là chính đáng bởi vì cô ấy là sở hữu của tôi. Và tất cả mọi sự tức giận này đều được biện minh về mặt đạo đức.
Do đó, khi nói đến sự tức giận, tức là bạo lực, phải chăng ta nhìn sự tức giận, gọi nó là chính đáng hay không chính đáng dựa vào ý thích hay không thích của riêng mình, hoặc dựa vào áp lực của hoàn cảnh. Bây giờ, ta có thể nhìn vào sự tức giận đơn thuần chỉ là một sự kiên, là "cơn tức giận" hay là "cái giận" đang có đấy. Có bao giờ có sự tức giận chính đáng không? Hay chỉ duy có "cái giận". Không có ảnh hưởng tốt hay ảnh hưởng xấu, chỉ duy có sự "ảnh hưởng", nhưng khi bạn bị "ảnh hưởng" bởi một điều gì không hợp với ý muốn, bạn gọi đó là ảnh hưởng xấu.
Có ba giai đoạn cho việc nhìn vào cơn giận: Một là, khi cơn giận đã xảy ra và đã qua; dường như bạn chỉ nhìn vào "cái đuôi" của cơn giận sắp sửa biến mất - cơn giận đã đi qua; chỉ "cái đuôi" còn lại đó. Khi cơn giận đã có đấy, bạn đã tham dự sâu sắc trong nó (trạng thái bị đồng nhất) đến mức bạn thực sự không nhận biết. Khi cơn giận gần như đã biến đi, 99% đã qua - chỉ 1% phần cuối cùng của nó là đang diễn ra, đang tan biến dần vào hư không - thế thì bạn mới nhận biết. Đây là trạng thái đầu tiên của nhận biết - "tốt", nhưng không đủ.
Trạng thái thứ hai là, khi cơn giận có đó - không phải cái đuôi - khi tình huống đang chín muồi. Bạn đang thực sự giận dữ tại đỉnh, đang sôi lên, đang bùng ra - thế thì bạn trở nên nhận biết.
Vẫn còn một trạng thái thứ ba là, cơn giận còn chưa tới, nó vẫn đang tới - không phải cái đuôi mà là cái đầu. Nó mới chỉ đi vào vùng ý thức và bạn đã trở nên nhận biết, thế thì cơn giận sẽ chẳng bao giờ vật chất hoá ra nữa. Bạn đã huỷ diệt nó, giết chết nó trước khi nó được sinh ra. Đây là kiểm soát việc sinh thành. Hiện tượng này đã không xảy ra, thế thì nó chẳng để lại dấu vết gì.
(“Sống thiền”)
Nhận xét
Đăng nhận xét