OT/=Trong trạng thái của im lặng và an bình tuyệt đối không có ý nghĩ tốt, không có ý nghĩ xấu. Ý nghĩ như chúng vậy là rối loạn, dù chúng là tốt hay xấu. Tội nhân có thể có ý nghĩ xấu trong tâm trí, và thánh nhân có thể có ý nghĩ tốt trong tâm trí, nhưng cả hai đều ở trong tâm trí. Không có khác biệt về chất giữa họ. Hiền nhân thực, vị phật, không có tâm trí chút nào.
TÂM TRÍ LÀ RỐI LOẠN - VÔ TRÍ LÀ AN BÌNH
- Nếu muốn biết cảnh giới này, chẳng nhờ trang nghiêm tu chứng mà được, phải ở nơi ý căn tẩy sạch các thứ ô nhiễm phiền não từ vô thủy đến nay khiến cho trống rỗng như hư không,
Bạn có thể thấy sự không thống nhất! Nếu bạn nói rằng tâm trí mở như không gian trống rỗng, nó không còn là tâm trí nữa. Điều đó dường như giống việc nói, "Khi lửa lạnh như băng " - thế thì sao gọi nó là lửa? Cứ gọi nó là băng đi sẽ là điều đúng! Nhưng với một người trí thức điều đó là khó; ông ấy (Đại Huệ) đơn giản thu thập các ý kiến. Và không ai sẽ nêu ra câu hỏi, vì họ không biết rằng ông ấy đang phạm phải sai lầm.
- …để cho tâm trí ông rộng và mở như không gian trống rỗng…
Bao nhiêu không gian có đó? Bạn có biết không? Toàn thể vũ trụ là không gian trống rỗng. Tâm trí không có năng lực để rộng thế.
- ... xa lìa những chấp thủ trong ý thức và những vọng tưởng hư nguỵ chẳng thật. Ý căn nếu như hư không thì Diệu tâm vô công dụng này tự nhiên khắp nơi chẳng chướng ngại.
Nhưng ông ấy liên tục làm phân biệt rằng bạn phải giữ ý nghĩ tốt của bạn.
Trong trạng thái của im lặng và an bình tuyệt đối không có ý nghĩ tốt, không có ý nghĩ xấu. Ý nghĩ như chúng vậy là rối loạn, dù chúng là tốt hay xấu. Tội nhân có thể có ý nghĩ xấu trong tâm trí, và thánh nhân có thể có ý nghĩ tốt trong tâm trí, nhưng cả hai đều ở trong tâm trí. Không có khác biệt về chất giữa họ.
Hiền nhân thực, vị phật, không có tâm trí chút nào.
Ông ấy sống không tâm trí, ông ấy hành động không tâm trí.
Điều đó tới từ chính bản thể bên trong nhất của ông ấy; do đó, nó có phẩm chất, tươi tắn, huy hoàng lớn lao. Ý nghĩ bao giờ cũng là bụi bặm và cũ rích. Hiền nhân bao giờ cũng hành động tươi mới, không từ bất kì ý nghĩ cũ nào; ông ấy đáp ứng cho tình huống từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc. Không có nhu cầu để ông ấy nghĩ. Điều đó gần giống như người mù: nếu người đó muốn đi ra khỏi thính phòng này, người đó sẽ phải hỏi, "Lối đi ở đâu?" Và thế rồi, với chiếc gậy dò đường, người đó sẽ tìm ra đường và đi ra. Nhưng bạn không bao giờ nghĩ về điều đó khi bạn muốn đi ra ngoài; bạn đơn giản thấy đường ra và bạn đi. Không có suy nghĩ tham gia vào điều đó, và chắc chắc không có gậy dò đường.
(Từ: “Biến đổi từ trí thức sang chứng ngộ”)
Nhận xét
Đăng nhận xét