OT/=Vấn đề không phải là ác niệm và thiện niệm; mọi niệm, mọi ý nghĩ đều sai khi có liên quan tới việc đi ra ngoài tâm trí.
NGƯỜI TÌM KIẾM KHÔNG “HỌC” ĐẠO, NGƯỜI ĐÓ “THAM GIA VÀO”
Đại Huệ nói,
- Đã học đạo này...
Nhớ điều tôi (Osho-diễn giả) đã nói về Đại Huệ - ông ấy là thầy giáo; bằng không, không thầy nào có thể dùng từ ‘học’. Thầy sẽ nói, "Vì ông đang đi theo con đường này, vì ông ở trên con đường này..." Học sao? - đó không phải là cách thức của người tìm kiếm; đó là cách thức của học trò tò mò, người muốn biết cái gì đó - nhiều thông tin hơn, nhiều tri thức hơn - nhưng là người không quan tâm tới thực tại biến đổi bản thân mình.
Nhưng Đại Huệ là thầy giáo. Mặc dầu ông ấy đã cố gắng theo mọi cách có thể để nêu ra như một thầy, ông ấy không thể lừa được bất kì ai đã chứng ngộ. Đây đó sẽ có chỗ hở, nhưng ông ấy không thể hình dung được rằng chúng sẽ chỉ ra tính thầy của ông ấy chỉ là đạo đức giả.
Điều chắc đã là tuyệt đối đúng nếu ông ấy đã nói, "Tôi chỉ là thầy giáo." Nhưng ông ấy không nói điều đó. Khi có khả năng được chấp nhận là thầy - ngay cả hoàng đế (Tống Hiếu Tông) cũng chấp nhận ông ấy là Thầy lớn của Thiền - thế thì ông ấy giữ im lặng. Ông ấy phải đã biết, vì ông ấy dường như là người rất thông minh, ông ấy phải đã nhận biết rằng ông ấy không phải là thầy. Ông ấy là thầy giáo rất giỏi, và tôi (Osho) muốn bạn nhớ ở mọi điểm về cách ông ấy biểu lộ vô nhận biết của ông ấy.
- Đã họcđạo này...Việc ‘học’ thuộc vào học trò. Người tìm kiếm không nghiên cứu đạo, người đó tham gia vào. Người đó tham gia vào toàn thể cuộc hành hương. Người đó là một người hành hương, người đó không phải là học trò. Người đó không có ham muốn biết về con đường; người đó muốn đạt tới đích - dù có đường hay không có đường. Người đó muốn quay về nhà.
- trong mười hai thời, nơi tuỳ duyên tiếp vật không cho ác niệm tương tục.
Lần nữa, lại lỗ hổng. Vấn đề không phải là ác niệm và thiện niệm; mọi niệm, mọi ý nghĩ đều sai khi có liên quan tới việc đi ra ngoài tâm trí. Ông ấy thậm chí không nhận biết về sự kiện là cái đúng và sai không bao giờ tách rời; chúng bao giờ cũng cùng nhau.
Bạn có thể tách rời yêu và ghét được không? Hàng triệu người đã thử nhưng không một người nào đã có khả năng thành công, vì bạn sẽ đi ngược lại chính bản tính của mọi thứ.
(Từ: “Biến đổi từ trí thức sang chứng ngộ”)
Nhận xét
Đăng nhận xét