Sao bạn không quan tâm nhiều hơn đến chuyện của mình mà cứ lẩn quẩn lặp đi lặp lại chuyện của Phật mãi thế?
Khi phàm nhân hay vị phật sử dụng tâm trí qua lời nói thì đều đang ở trong trạng thái vô thiền, nhưng có sự khác biệt xảy ra. Với phàm nhân sử dụng tâm trí của quá khứ (ký ức) đem vào hiện tại qua suy tính phải nói thế nào cho tương hợp với điều đang xảy ra trong trạng thái của cái ‘tôi’ (chủ thể, bản ngã) của tâm trí - có nghĩa là có tác nhân (người làm) tạo tác.
Với vị phật sử dụng tâm trí không qua suy tính trước sẽ phải nói thế nào, hoàn toàn biết rõ rằng chỉ có tiến trình ‘việc nói’ xảy ra mà không có ‘ai’ là người nói (vô tác nhân, vô ngã) đáp ứng theo tình huống xảy ra một cách tự phát tự nhiên.
Tóm lại, với việc sử dụng lời là có sự hiện diện của tâm trí là trạng thái vô thiền; nhưng với phàm nhân là người nói (có người làm, có bản ngã), với vị phật chỉ là việc nói, không có ai là người nói (vô tác nhân, vô ngã).
Nhận xét
Đăng nhận xét