Sự hiểu biết về Thiền của bạn dường như chỉ là những mảnh mẩu của tri thức chấp vá, đôi khi hiểu đúng và đôi khi trong lẫn lộn, nhầm lẫn trong hỗn độn, nối ghép mảnh này với mảnh kia không ăn khớp bởi quá dính mắc vào ngôn từ, khái niệm.
Ý nghĩ (tâm trí) và vô ý nghĩ (vô trí), hay tâm trí và thiền không thể cùng tồn tại, cái này biểu hiện thì cái kia ẩn tàng và ngược lại. Dù phàm nhân hay vị phật khi sử dụng tâm trí thì đã thoát ra khỏi vô trí rồi hoặc ngược lại khi nhảy vào vô trí thì cũng phải thoát ra khỏi tâm trí. Thử hỏi làm thế nào vẫn dùng tâm trí mà vẫn trong thiền (vô trí) là điều không tưởng, là điều vô lí không thể có được.
Lời của vị phật hay phàm nhân có thể giống nhau về mặt ngôn ngữ nhưng về ý nghĩa lại rất khác biệt về mức độ của nghĩa. Dù cho ý nghĩa có bất kỳ khác biệt thế nào thì cũng vẫn chỉ là ngôn từ, khái niệm trừu tượng - không phải là chính Sự thật. Sự thật vượt ra ngoài tất cả ngôn từ và ý nghĩa - vô ngôn, vô nghĩa, vô... và vô... bất khả nghĩ bàn.
Nhận xét
Đăng nhận xét