TRẢI QUA NỖ LỰC GIAN NAN ĐỂ ĐI TỚI THẢNH THƠI TOÀN BỘ, THẾ THÌ ĐỘT NHIÊN SATORI XẢY RA (2) - Tiếp theo và hết.
- Đột nhiên, vào chính lúc đó anh ta được thức tỉnh.
Nó bao giờ cũng xảy ra như vậy: nó xảy ra theo cùng cách với bản thân Phật. Ông ấy rời bỏ thế giới, cung điện, vợ đẹp, con mới sinh, toàn thể vương quốc. Thế giới không còn có nghĩa. Thế rồi trong sáu năm ông ấy đã cố gắng và cố gắng tới mức tối đa của mình. Ông ấy tới mọi thầy giáo, tới mọi thầy mà ông ấy biết. Và ông ấy nói, "Tôi sẵn sàng làm bất kì cái gì, nhưng tôi muốn biết cuộc sống là gì, tôi là ai." Và những thầy này, nhiều thầy trong sáu năm đó, đã bảo ông ấy làm nhiều thứ, và ông ấy đã làm chúng. Và ông ấy đã làm chúng hoàn hảo tới mức không thầy nào có thể bảo ông ấy rằng nó đã không xảy ra bởi vì ông ấy đã không làm tốt. Điều đó là không thể được - ngay cả thầy cũng không hoàn hảo được như đệ tử. Cho nên các thầy đã chấp nhận thất bại của họ, và họ nói rằng tới khoảnh khắc đó, tới chừng mực đó, họ có thể giúp; bên ngoài điều này bản thân họ không biết. Cho nên ông ấy phải tìm thầy khác. Thế rồi mọi thầy đều bị kết thúc.
Thế rồi ông ấy bắt đầu làm mọi thứ theo cách riêng của ông ấy; và ông ấy đã làm mọi thứ đã thịnh hành ở Ấn Độ trong nhiều thế kỉ. Ông ấy đã thử mọi phương pháp của hatha yoga, raja yoga. Ông ấy đã làm mọi thứ đã sẵn có. Ông ấy đã làm nó quá mức. Ông ấy quá lo nghĩ để thành tựu. Ông ấy quá nghiêm chỉnh về nó. Sự chân thành của ông ấy trở thành siêu căng thẳng bên trong, và ông ấy đã không thể đạt tới được.
Thế rồi một hôm, đi ngang qua sông Niranjana gần Bodhgaya, ông ấy đã yếu do nhịn ăn tới mức ông ấy không thể đi qua nó được. Nó là một dòng suối rất nhỏ nhưng ông ấy không thể bơi được qua nó, và ông ấy phải mắc vào rễ của một cây để cứu mạng mình. Ông ấy yếu thế. Trong khoảnh khắc đó ông ấy nghĩ, "Mình đã làm gì thế này? Mình đã phá huỷ thân thể mình và mình đã không đạt tới linh hồn nào; toàn thể nỗ lực này đã là ngu xuẩn."
Vào khoảnh khắc đó ông ấy vứt bỏ mọi nỗ lực. Thế giới đã là vô dụng, bây giờ thế giới tôn giáo của nỗ lực cũng là vô dụng. Vào hôm đó ông ấy đã thảnh thơi dưới một cây, cây này trở thành cây bồ đề mà dưới nó ông ấy đã đạt tới chứng ngộ. Ông ấy thảnh thơi. Thảnh thơi đó là toàn bộ. Lần đầu tiên, đã không có gì để đạt tới: tâm trí đạt tới bị vứt bỏ. Ông ấy đã làm mọi thứ và không cái gì hơn nữa có thể được làm. Cho nên làm gì? Ông ấy đơn giản ngủ.
Đêm đó không có mơ, bởi vì khi không có ham muốn, không có mơ. Mơ là cái bóng của ham muốn. Mơ là ham muốn cứ ám ảnh bạn ngay cả trong giấc ngủ của bạn. Cả đêm trôi qua cứ dường như nó là một khoảnh khắc.
Và đến sáng, sáng sớm, khi ngôi sao cuối cùng đang biến đi, ông ấy mở mắt ra và nhìn sao. Ông ấy ở trong cùng tình huống như Koshu khi Koshu giơ chân lên và định thả mình xuống từ tháp. Ngôi sao cuối cùng đang biến đi - và ông ấy mở mắt mà không có tâm trí bên trong, không ham muốn. Thời gian dừng lại - và đột nhiên, nó (satori: tỏ ngộ, đốn ngộ, chứng ngộ) có đó. Khao khát của ông ấy là rào chắn.
Cho nên, người ta phải khao khát đầu tiên, và người ta phải cố gắng, và người ta phải làm mọi nỗ lực, và người ta phải lang thang, và tìm và hỏi, và người ta phải làm bất kì cái gì người ta có thể làm, và thế rồi, người ta phải vứt bỏ tất cả.
Bạn không thể bỏ nó ngay bây giờ được, bởi vì bạn chẳng có gì để bỏ cả. Đầu tiên bạn phải làm, thế rồi bạn có thể bỏ. Bạn có thể đi lên tháp, bạn có thể giơ chân rất, rất chậm rãi, nhưng chẳng cái gì sẽ xảy ra. Bởi vì vấn đề không phải là điệu bộ bên ngoài - với cái bên trong bạn còn chưa làm mọi điều phải được làm. Bạn có thể đi tới cây bồ đề và nằm ra, hoàn toàn thảnh thơi, và đến sáng, đích xác khi ngôi sao cuối cùng đang biến đi, bạn có thể mở mắt ra. Chẳng cái gì sẽ xảy ra.
(Từ: “Cỏ tự nó mọc lên”)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại