OT/Vô trí - không ý nghĩ nào hiện diên - không phải là đối lập với tâm trí. Vô trí không đến qua việc giết chết và phá huỷ tâm trí; vô trí đến khi bạn đã hiểu tâm trí một cách toàn bộ, đến mức việc suy nghĩ cũng chẳng cần tới nữa. Việc hiểu biết của bạn đã thay thế nó.
TẦM NHÌN SÁNG TỎ
Vô trí - không ý nghĩ nào hiện diên - không phải là đối lập với tâm trí. Vô trí không đến qua việc giết chết và phá huỷ tâm trí; vô trí đến khi bạn đã hiểu tâm trí một cách toàn bộ, đến mức việc suy nghĩ cũng chẳng cần tới nữa. Việc hiểu biết của bạn đã thay thế nó.
Tôi đang nhìn bạn, và nếu tôi vẫn duy trì việc nhìn bạn mà không biểu cảm bằng lời nói, thì điều gì xảy ra? Như là bạn bây giờ, bạn thậm chí không thể tưởng tượng được điều gì sẽ xuất hiện. Sẽ có một sự biến đổi bên trong, một cuộc cách mạng vĩ đại chưa bao giờ nhìn thấy trước đó. Những lời nói để biểu cảm tham gia vào quá trình nhìn là ngăn chặn cuộc cách mạng xuất hiện. Việc sinh ra những ý nghĩ là sự cản trở đối với sự chuyển hóa vi diệu thiêng liêng đó.
Nếu tôi liên tục nhìn bạn và không đưa ra bất kỳ biểu cảm nào bằng lời nói. Nếu tôi chỉ đơn giản là nhìn bạn liên tục, thế thì trong quá trình đó, tôi sẽ nhận ra ân huệ thiêng liêng tuyệt vời hạ xuống tôi - đó là phẩm chất của sự tĩnh lặng, của sự trống rỗng đang trải rộng khắp xung quanh. Và trong sự trống rỗng đó, trong sự vắng mặt của lời, của những ý nghĩ đó, dòng tâm thức sẽ có sự đổi hướng mới; và thế thì, tôi không chỉ nhìn thấy duy nhất là bạn - "cái được thấy" - mà còn nhìn thấy cả người chứng kiến bên trong - "người đang thấy" - cả hai: tôi và bạn; người đó (nhân chứng bên trong)cũng từ từ xuất hiện. Có sự thức tỉnh mới về tầm mức của tâm thức chúng ta, cứ như chúng ta bị đánh thức từ giấc ngủ, và tâm thức của chúng ta được làm đầy sự sáng tỏ bởi ánh sáng thuần khiết của sự nhận biết và sự bình lặng vô hạn.
Trong sinh hoạt cuộc sống hiện sinh mọi ngày, chúng ta phải duy trì thực hiện trải nghiệm “vô trí” trong mọi cơ hội - và đó là không cho phép tầm nhìn của chúng ta bị bao phủ bởi sự diễn dịch bằng lời nói. Đó chính là sự lưu tâm đúng mức. Bạn phải ghi nhớ: bạn phải "nhận biết" sao cho lời nói, hoặc ý nghĩ trong tâm trí không được phát biểu có hệ thống. Có thể dừng phát ra lời khi chưa cần sử dụng tới chúng, bởi vì suy cho cùng thì chúng cũng là thói quen máy móc lâu dài của chúng ta. Đứa trẻ mới sinh ra nhìn thế giới xung quanh mà không có vai trò trung gian của lời nói. Đây là cái nhìn trực tiếp, tinh khiết. Dần sau đó, nó hình thành thói quen sử dung lời nói, bởi vì lời nói rất tiện dụng và hữu ích cho cuộc sống bên ngoài, ở thế giới bên ngoài. Nhưng những gì là hữu ích với cuộc sống bên ngoài thì lại là trở ngại đối với nhận biết cuộc sống bên trong. Vì điều này , thậm chí với người già và với chúng ta, cái nhìn tinh khiết của đứa trẻ cũng phải được đánh thức trở lại, để chúng ta có thể biết thực tại chính mình. Chúng ta biết thế gian bởi sự trợ giúp của lời nói, của ý nghĩ; bây giờ chúng ta phải biết thực tại chính mình bởi sự trợ giúp của sự tĩnh lặng, của trống rỗng, của rỗng không.
Kết quả sẽ là một cái gì đó mà nó không phài là sự sáng tạo của tâm trí, đó cũng không bao giờ là sự sáng tạo của bạn. Thực tế, đây là bản thể bạn, thực tại bạn; là bản tính tự nhiên, là tự tính ban. Đây là sự cố kết duy trì tất cả chúng ta. Chính nó tiết lộ cho chúng ta và sau đó là thực tại của chính con người, sự ngạc nhiên tuyệt vời nhất xuất hiện.
Chúng ta phải tồn tại theo cách đơn giản như thế. Chúng ta không phải làm điều gì. Chúng ta phải từ bỏ mọi thứ và chỉ lả tồn tại. Vậy thì một cái gì đó không thể nói bằng lời xuất hiện. Trải nghiệm sẽ xuất hiện không theo biểu cảm bằng lời nói. Đó hình ảnh thu nhỏ của những trải nghiệm. Đó là nhận biết sự thật, nhận biết bản thể, nhận biết bản tính tự nhiên, nhận biết tự tính. Đó cũng chính là những “cái thoáng nhìn” để nhận biết mơ hồ "bạn là ai" - bạn đang trên đường về nhà.
(Từ: “Con đường Thiền”)
Nhận xét
Đăng nhận xét