Cho nên bốn điều này - suy nghĩ bình thường, suy ngẫm, tập trung, thiền - là bốn bước
TỪ TÂM TRÍ CHUYỂN VÀO VÔ TRÍ (3) - Tiếp theo và hết.
Hoặc, một người không thể rơi vào trong giấc ngủ chừng nào người đó chưa tụng Lục tự Di Đà lặp đi lặp lại trong sự liên tục: “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật..." Người đó không thể rơi vào trong giấc ngủ được! Đây là trò chơi. Nếu người đó tụng, "Lục tự Di Đà..." trò chơi được trao cho người đó; người đó có thể rơi vào giấc ngủ. Đó là thói quen, là ước định có thể giúp ích. Khoảnh khắc đồ chơi được trao cho bạn, điều đó làm lẩy cò cái gì đó trong tâm trí bạn. Bây giờ bạn sẵn sàng rơi vào trong giấc ngủ.
Các hình mẫu suy nghĩ cũng chỉ là các thói quen. Bạn cảm thấy thuận tiện - cùng ý nghĩ mọi ngày, cùng thường lệ. Bạn cảm thấy mọi thứ là được.
Bạn có đầu tư vào trong ý nghĩ của bạn - đó là vấn đề. Đồ đạc của bạn không chỉ là rác cần vứt đi; bạn đã đầu tư nhiều, nhiều thứ vào trong nó. Mọi đồ đạc có thể được vứt đi ngay lập tức: điều đó có thể được làm! Có những phương pháp bất thần mà chúng ta sẽ nói tới. Ngay lập tức, chính khoảnh khắc này, bạn có thể được tự do khỏi toàn thể đồ đạc tâm trí của bạn. Nhưng thế thì bạn sẽ đột nhiên trống vắng, trống rỗng, và bạn sẽ không biết bạn là ai. Bây giờ bạn sẽ không biết phải làm gì vì lần đầu tiên các hình mẫu cũ của bạn không còn nữa. Cú sốc có thể quá bất thần. Bạn thậm chí có thể chết, hay bạn có thể phát điên.
Đó là lí do tại sao các phương pháp bất thần không được dùng. Chừng nào người ta chưa sẵn sàng, các phương pháp bất thần không được dùng. Người ta có thể đột nhiên phát điên vì người ta có thể mất đi mọi dây neo. Quá khứ mất đi ngay lập tức, và khi quá khứ mất đi ngay lập tức bạn không thể quan niệm được về tương lai, vì tương lai bao giờ cũng được quan niệm dưới dạng quá khứ.
Chỉ hiện tại còn lại, và bạn đã không bao giờ ở trong hiện tại. Hoặc bạn đã ở trong quá khứ hoặc ở trong tương lai. Cho nên khi bạn chỉ trong hiện tại lần đầu tiên, bạn sẽ cảm thấy bạn đã trải qua khùng, điên. Đó là lí do tại sao các phương pháp bất thần không được dùng chừng nào bạn chưa làm việc trong một trường phái, chừng nào bạn chưa làm việc cùng thầy trong một nhóm, chừng nào bạn chưa hiến dâng toàn bộ, chừng nào bạn chưa cống hiến cả đời bạn cho thiền.
Cho nên các phương pháp dần dần là tốt. Chúng lấy thời gian lâu, nhưng dần dần bạn trở nên quen với không gian. Bạn bắt đầu cảm thấy không gian và cái đẹp của nó, và phúc lạc của nó, và thế thì đồ đạc của bạn được bỏ đi dần dần.
Cho nên từ suy nghĩ bình thường điều tốt là trở thành có tính suy ngẫm - đó là phương pháp dần dần. Từ suy ngẫm điều tốt là chuyển sang tập trung - đó là phương pháp dần dần. Và từ tập trung điều tốt là lấy cú nhảy vào trong thiền. Thế thì bạn đang đi chầm chậm, cảm thấy nền đất tại mọi bước. Và khi bạn thực sự được bắt rễ trong một bước, chỉ thế thì bạn mới bắt đầu đi sang bước tiếp. Nó không phải là cú nhảy, nó là trưởng thành dần dần. Cho nên bốn điều này - suy nghĩ bình thường, suy ngẫm, tập trung, thiền - là bốn bước.
(Từ: “Thiền huyền môn”)
Nhận xét
Đăng nhận xét