GIÁO HUẤN CỦA THIỀN: KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ NÓI, NHƯNG CHỈ TRẢI NGHIỆM
- Cổ đức có nói: "Bát Nhã như đống lửa lớn, gần nó ắt bị đốt cháy mặt mày, tính toán suy tư ắt rơi vào ý thức."
Vĩnh Gia nói: Tổn pháp tài diệt công đức. Tất cả đều do tâm ý thức.
Cho nên biết tâm ý thức chẳng những chướng đạo, mà còn khiến người điên đảo làm điều bất thiện nữa. Nếu đã có tâm muốn thấu đáo đạo này, ...
Nếu đã có tâm muốn thấu đáo... - cứ nhìn vào lời của ông ấy. Chúng là lời của người viết luận văn; chúng không phải là lời của thầy, người biết bản tính chói sáng riêng của mình.
- Nếu đã có tâm muốn thấu đáo đạo này, cần phải có chí quyết định chẳng đến được chỗ đại thôi nghỉ, đại giải thoát, thề suốt đời không lui sụt.
Các thầy chứng ngộ không bao giờ dùng cụm từ như thế, các đoạn như thế, những câu dài phức tạp thế. Đây là cách tiếp cận trí tuệ.
Chuyện xảy ra... Một Thiền sư đang ngồi trên bãi biển, và một người tới và nói với ông ấy, "Tôi đã từng đi tìm thầy, nhưng cuộc sống có nhiều trách nhiệm tới mức tôi không thể nào tới thầy được. Chỉ bởi tình cờ tôi đi qua và tôi thấy thầy ở đây. Tôi nghĩ, 'Đây là cơ hội phải không bỏ lỡ.' Tôi muốn hỏi - xin giải thích cho tôi theo cách rất đơn giản về chìa khoá chủ của tôn giáo của thầy."
Thầy vẫn còn ngồi như tượng đá, không nói cái gì, thậm chí không nháy mắt. Người này hơi sợ. Anh ta hỏi to, "Thầy có nghe tôi hay không?"
Thầy cười và nói, "Đây là câu hỏi ta đáng phải hỏi ông. Ông có nghe thấy ta hay không?"
Người này nói, "Nhưng thầy đã không nói gì cả."
Thầy nói, "Đó là giáo huấn của ta: không có gì để nói, nhưng chỉ trải nghiệm."
Người này nói, "Điều đó không giúp gì tôi cả. Cứ cho tôi thêm chút nữa đi; tôi có thể không có khả năng tới thầy lần nữa."
Thế là thầy viết lên cát bằng ngón tay mình: "dhyana... ‘thiền’." Người này nói, "Điều đó hoàn toàn đúng, nhưng nó không tạo ra mấy ý nghĩa cho tôi. Thầy không thể giải thích nó thêm một chút được sao?" Thế là thầy viết dhyana, bằng chữ to hơn. Người này nói, "Chữ nhỏ hơn hay chữ lớn hơn, nó sẽ chẳng giúp cho tôi."
Thầy nói, "Ta không thể nói dối chỉ để giúp ông. Ta đã đi xa như chân lí sẽ cho phép. Bên ngoài điều đó, xin ông tha thứ cho ta. Ta đã bảo ông mọi thứ rằng tôn giáo của ta bao gồm: im lặng là việc nở hoa của nó, và thiền là rễ. Bây giờ biến đi!"
Các Thiền sư, hay bất kì thầy chứng ngộ nào, không nói như các người trí thức, như giới trí thức. Họ có cách riêng của họ... cách rất đặc biệt. Chỉ những người sẵn sàng mở tâm cho họ mới có thể được rót đầy bằng năng lượng của họ, có thể cho phép vài tia sáng đi vào trong bản thể họ, có thể có hoa nào đó trút xuống họ - vì việc truyền trao xảy ra không trong lời. Nó là có thể khi cả hai người, thầy và người hỏi, đang di chuyển trên cùng chiều dài sóng, trong cùng trạng thái của im lặng.
(Từ: “Biến đổi từ trí thức sang chứng ngộ”)
Nhận xét
Đăng nhận xét