NTV/=BÌNH LUẬN : QUAY VÀO TRONG

Trương Thị Bích Việt Con người thường chỉ nhìn ra mọi sự xảy ra bên ngoài và nhìn những người khác rồi phản ứng lại các ý kiến và hành động của họ. Họ bị đồng nhất với sự việc xảy ra và với tâm trí quán tính phản ứng theo bản ngã của mình, do đó không có nhìn nhận về cách suy nghĩ của họ, cách ý nghĩ xuất hiện và lời, hành động diễn ra. Họ bị lực ngầm bên trong chi phối. Vì thế mới có nhắc nhở nhìn vào bên trong, tức là chú ý không chỉ việc xảy ra bên ngoài mà chú ý cả tới ý nghĩ xuất hiện, ý nghĩ, cái mong muốn nói ra lời và cái muốn làm việc gì đó phản ứng lại với tác động từ bên ngoài và người khác. Khi có chú ý vào bên trong, vào những cái chuẩn bị xuất phát ra từ mình, người ta sẽ bình tĩnh và bình thản hơn, và do đó sẽ không bị rối loạn, phản ứng, vào các tâm trạng không kiểm soát được. Đó là toàn bộ nghệ thuật đi vào trong, biết mình, biết ý nghĩ xuất hiện và chuẩn bị chi phối, lôi mình vào mọi tâm trang. Khi biết được điều đó, mọi tác động bên ngoài sẽ không còn như nút bấm được bấm và mình điên lên nữa, mình thoát khỏi chi phối của tâm trí, của bản ngã. Tâm trí tinh vi, vì nó dựa trên cái đúng mà tâm trí thấy, và khi thấy bên ngoài không khớp với cái đúng của mình thì lập tức phản ứng ngay, phê phán cái bên ngoài mà không có thời gian suy xét xem ý nghĩ phản ứng đó có thực là đúng không, không tự hoài nghi chính tâm trí nghĩ thế có đúng không. Vì vậy càng ngày phải càng tăng sự tinh tế của cảm nhận bên trong với mọi ý niêm thoáng qua bên trong mình. Đó là toàn bộ vấn đề về quay vào bên trong.


*************



Trương Thị Bích Việt Đây là một đoạn trong lời Osho nói về con người bị bận rộn với thế giới bên ngoài và quên mất, không biết thế giới bên trong của mình.

Bạn đã trở nên quá bận bịu với thế giới bên ngoài. Bạn đã quên mất vương quốc riêng của bạn, bạn đã quên mất kho báu riêng của bạn, bạn đã quên mất bản thân bạn. Bạn đã trở nên quá quan tâm tới các thứ khác. Bạn ở quá nhiều trong thế giới và bạn không để bất kì thời gian nào, bất kì không gian nào cho bản tính bên trong của bạn có đối thoại với bạn, để nó thì thào vài điều với bạn. Bạn đã trở thành nhân tạo.
Bạn đã tạo ra bản ngã giả vì không ai có thể sống mà không có trung tâm. Bạn đã quên mất trung tâm thực của bạn, và không người nào có thể sống mà không có trung tâm, cho nên bạn đã tạo ra một trung tâm giả làm cái thay thế. Cái đó là bản ngã. Bản ngã đơn giản ngụ ý sống với trung tâm giả.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại