OT/= NHẬN BIẾT/ĐÁP ỨNG/ PHẢN ỨNG
HÀNH XỬ… PHẢN ỨNG & ĐÁP ỨNG (1) - Còn tiếp...
Trong cuộc sống hiện sinh thường ngày, có hai động thái hành xử qua quan hệ giao tiếp, đó là phản ứng và đáp ứng. Điều này cần phải được hiểu.
Thứ nhất là phản ứng. Phản ứng xuất hiện từ ký ức - từ trí nhớ của bạn, từ những kinh nghiệm quá khứ của bạn, từ tri kiến thức của bạn - nó luôn không trong trạng thái mới, trẻ trung. Và tồn tại thì luôn tươi mới. Cho nên nếu bạn hành động theo quá khứ của bạn thì đó là phản ứng. Nhưng sự phản ứng đó sẽ không thay đổi tình trạng, nó sẽ không thay đổi bạn, và bạn sẽ không được biến đổi - bạn vẫn còn như cũ.
Thứ hai là đáp ứng. Đáp ứng là từ thời điểm tới thời điểm, từ khoảnh khắc này tới khoảnh khắc tiếp theo - một sự nối tiếp liên tục. Nó không liên quan gì tới ký ức, nó có một cái gì đó liên quan tới hiểu biết (cái biết trực tiếp ngoài ngôn từ), liên quan tới tính nhận biết - (tính biết tự phát tự nhiên qua năng lực phản ánh y vậy, ngoại giới lẫn nội giới, liên tục không gián đoạn của bản thể, hay tự tánh, Phật tánh... tên gọi là gì không thành vấn đề). Bạn nhìn thấy tình huống một cách rõ ràng; bạn là người linh hoạt, nhạy bén, tĩnh lặng, thanh thản. Vì sự tĩnh lặng, thanh thản này mà bạn hành động một cách tự nhiên, thanh thoát. Đó không phải là phản ứng mà là hành động tự phát trước tình huống. Bạn chưa bao giờ thực hiện điều đó trước đó, nhưng vẻ đẹp của nó là ở chỗ, nó sẽ phù hợp với trạng thái, và nó sẽ là niềm vui để bạn biết rằng bạn có khả năng để là tự nhiên, thanh thoát.
Có rất ít niềm vui trong cuộc đời mà chúng còn tuyệt vời hơn, đó là sự tự nhiên, thanh thoát. Sự tự nhiên, thanh thoát có nghĩa là trong thời điểm; nó có nghĩa là hành động theo sự ý thức tỉnh táo, theo sự thấu hiểu tức thì của bạn, không hành động theo những điều kiện cũ của bạn trong quá khứ.
Bạn không phải học cách đáp ứng; bạn không được dạy về điều đó; nó xuất hiện từ sự tĩnh lặng của bạn, từ sự thanh thản của bạn, bởi chính sự tự nguyện của nó. Nhiều hành động thông thường của bạn không phải là hành động đích thực, bởi vì chúng xuất phát từ trí nhớ - chúng là phản ứng lại. Hành động đích thực xuất phát từ sự tỉnh táo của bạn…
Bạn có thể hành động theo hai cách: một là phản ứng, hai là đáp ứng. Phản ứng xuất phát từ những điều kiện quá khứ của bạn; đó là cơ cấu máy móc. Đáp ứng xuất phát từ sự hiện diện, sự nhận biết, sự tỉnh táo của bạn; đó không phải là máy móc, rập khuôn, bắt chước, sao chép. Và khả năng đáp ứng là một trong những nguyên tắc vĩ đại nhất của sự phát triển tâm linh.
(Từ: “Thiền huyền môn”) - Còn tiếp.
Nhận xét
Đăng nhận xét