Osho ***Cảm thấy bình thường

Cảm thấy bình thường

Không chỉ trong thiền mà trong cuộc sống thường lệ nữa, tôi thường xuyên cảm thấy tính một với sự tồn tại, vô ngã, vô thời gian. Vậy mà tôi cảm thấy bản thân tôi thật bình thường. Và tôi không thấy trong tôi biến đổi toàn bộ về điều thầy nói rất thường xuyên.

Điều này là tốt. Đây là mục đích. Bạn không nên tạo ra vấn đề từ nó. Bạn nên thảnh thơi và bình thường.
Nhưng tại sao bạn cảm thấy nó? Tại sao bạn cảm thấy rằng bạn vẫn còn bình thường? Ở đâu đó phải có ham muốn là phi thường, là không bình thường. Chỉ trong tương phản với điều đó mà bạn có thể cảm thấy bình thường, và thế thì nỗi buồn nào đó sẽ đi theo. Nhưng tại sao không bình thường? Tôi ngụ ý gì khi tôi nói, "Là bình thường?" Tôi ngụ ý rằng bất kì cái gì đang là hoàn cảnh - cái hiện hữu.
Một thanh niên tới tôi mới vài ngày trước đây, và anh ta nói, "Tôi là người bản ngã và bất kì khi nào tôi nghe thầy, tôi cảm thấy rằng tôi sai. Vậy làm sao là vô ngã?" Tôi bảo anh ta, "Bạn đơn giả cứ bản ngã đi, và chấp nhận sự kiện rằng bạn là vậy và không tranh đấu. Đừng cố là vô ngã. Bạn là người bản ngã, vậy cảm thấy điều đó và là nó đi."
Anh ta cảm thấy rất thất vọng vì thực sự anh ta đã đi tìm cách thức mới cho bản ngã. Anh ta đã đi tìm vô ngã. Và tôi nói, "Là bất kì cái gì bạn đang vậy đi," để cho ham muốn đó sẽ bị cắt bỏ và bản ngã không thể di chuyển được. Và tôi bảo anh ta, "Trong ba tháng đừng tới tôi và đừng tranh đấu với bản ngã - chấp nhận nó, nó có đó. Nó là một phần của bạn, nó là cách bạn vậy. Đừng tranh đấu với nó, và đừng nghĩ dưới dạng ngược lại, làm sao là vô ngã, vì đó là cách thức của bản ngã. Chấp nhận nó. Chấp nhận là cái chết."
Nhưng anh thanh niên này nói, "Nhưng mọi tôn giáo đều nói là vô ngã, và tôi muốn là vô ngã." Ai là cái 'tôi' mày mà muốn là vô ngã? Cách thức của bản ngã là rất tinh vi. Khi tôi nói với anh ta tôi cảm thấy anh ta không lắng nghe tôi. Nếu tôi cho anh ta kĩ thuật nào đó để làm để thành vô ngã, anh ta chắc đã sẵn sàng và chấp nhận, đón nhận, vì thế thì bản ngã có thể bắt đầu làm việc. Nhưng tôi đã nói, "Đừng nói về vô ngã, cứ là bất kì cái gì bạn đang vậy đi. Và trong ba tháng không tranh đấu, thế rồi tới tôi."
Anh ta đã cố. Sau ba tháng anh ta lại tới và anh ta nói với tôi, "Rất khó chấp nhận, nhưng vì thầy đã bảo tôi, tôi đã cố. Bây giờ cho tôi kĩ thuật nào đó, cho tôi chìa khoá nào đó để đi ra ngoài bản ngã này." Toàn thể nỗ lực là giả, vì nếu bạn chấp nhận thế thì không có ham muốn đi ra ngoài.
Bất kì khi nào bạn cảm thấy bản thân bạn là bình thường bạn cố là phi thường theo cách nào đó. Nhưng mọi người là bình thường: là bình thường là việc là thực. Có thể là với bạn ai đó có vẻ phi thường vì bạn so sánh người đó với bản thân bạn, nhưng một thiên tài trong bản thân người đó là bình thường như bất kì người nào, và người đó cảm thấy bản thân người đó là bình thường. Hoa hồng là bình thường, hoa sen là bình thường, nhưng nếu hoa hồng bắt đầu nghĩ về làm sao là hoa sen thế thì vấn đề nảy sinh. Và nếu hoa sen bắt đầu nghĩ về hương thơm tới từ hoa hồng, thế thì hoa hồng trở thành phi thường.
Khi bạn so sánh, trong so sánh phi thường xảy ra - bằng không mọi thứ là bình thường. Trong bản thân nó mọi thứ là như nó vậy. Đừng so sánh và đừng khao khát nó. Nếu bạn khao khát thế thì thiền sẽ làm bạn thất vọng, vì thiền sẽ mang bạn tới điểm mà bạn cảm thấy cái bình thường toàn bộ của bạn. Có tính cảm nhận về nó đi, đón chào nó đi. Nó là tốt. Nó chỉ ra rằng thiền đang tiến triển, sâu sắc hơn. Nhưng ở đâu đó ham muốn về điều phi thường vẫn còn đó và cái đó tạo ra rào chắn.
Nếu ham muốn đó biến mất, bạn sẽ không cảm thấy bản thân bạn là bình thường. Bạn sẽ đơn giản hiện hữu. Làm sao bạn có thể cảm thấy rằng bạn là bình thường? Bạn sẽ đơn giản hiện hữu, và là hiện hữu, là đơn giản tới mức bạn không cảm thấy liệu bạn là bình thường hay phi thường, là đạt tới.
Điều đó là tốt, đừng thất vọng bởi nó. Nếu bạn thất vọng thế thì nhớ rằng bạn đang mang ham muốn, và ham muốn đó đang tạo ra chất độc. Tại sao có cái điên này? Tại sao nó tới và xảy ra cho mọi người? Toàn thể thế giới này là điên vì điều này: mọi người đang cố là cái gì đó đặc biệt, là ai đó.
Sống xảy ra cho bạn chỉ khi bạn là không ai cả. Khi bạn là trống rỗng tới mức không có người nào, thế thì cái toàn thể của sự sống chảy qua bạn mà không có bất kì rào cản nào, không có bất kì chướng ngại nào, không có bất kì cản trở nào. Thế thì luồng chảy là toàn bộ và đầy đủ.
Khi bạn là ai đó, bạn trở thành tảng đá, bạn làm xáo lộn luồng chảy - sự sống không thể chuyển được qua bạn. Có vật lộn, chống đối, và tất nhiên bạn tạo ra nhiều tiếng ồn. Và bạn có thể nghĩ rằng vì bạn đang tạo ra nhiều tiếng ồn tới mức bạn là cái gì đó phi thường.
Là con thuyền, lối chuyển trống rỗng đi, không kháng cự gì, để cho sự sống có thể chảy qua nó, chảy qua nó dễ dàng. Thế thì không tiếng ồn nào sẽ được tạo ra. Bạn có thể không có khả năng cảm thấy rằng bạn hiện hữu, vì bạn chỉ cảm thấy rằng bạn hiện hữu khi bạn tranh đấu. Bạn càng tranh đấu, bạn càng cảm thấy hơn.
Sự sống chảy êm đềm qua bạn tới mức bạn thậm chí có thể hoàn toàn quên mất rằng bạn tồn tại. Không có rào chắn, không có kháng cự, không có bác bỏ, không có phủ định. Và bạn đang đón chào tới mức bạn thậm chí quên mất rằng bạn hiện hữu.
Người ta nghe nói về một Thiền sư rằng ông ấy sẽ gọi tên riêng của ông ấy nhiều lần trong ngày. Buổi sáng ông ấy sẽ gọi, "Bokuju ơi?" và thế rồi ông ấy sẽ nói, "Dạ tôi đây." Bokuju là tên ông ấy. Và đệ tử của ông ấy hỏi tại sao ông ấy đã làm điều này. Ông ấy nói, "Ta liên tục quên. Ta đã trở nên lặng tới mức ta phải nhắc nhở bản thân ta - 'Bokuju ơi?' và thế rồi ta nói, 'Dạ tôi đây.'"
Sự sống có thể trở thành dòng chảy lặng, dòng sông im lặng tới mức không tiếng ồn nào được tạo ra. Nhưng nếu bạn có xu hướng là cái gì đó, ai đó, phi thường, đặc biệt, thế thì sự sống không thể chảy qua bạn được. Thế thì có vật lộn thường xuyên giữa sự sống và bạn, giữa bản ngã nhỏ của bạn và càn khôn.
Điều này tạo ra điên. Toàn thể trái đất đã trở thành hành tinh điên. Và tính điên này không thể được giúp đỡ bởi điều trị, liệu pháp, vì nó là phong cách sống cơ bản tới mức nó không là bệnh hoạn. Đây là cách chúng ta đang sống. Toàn thể phong cách sống của chúng ta là điên. Cho nên bạn không thể được giúp đỡ qua các trị liệu chừng nào toàn thể phong cách sống chưa thay đổi.
Chỉ có hai phong cách sống: hướng bản ngã và hướng vô ngã. Bạn phải là ai đó... đây là một cách sống. Thế thì điên là kết quả. Thực sự, người điên là người phi thường nhất. Người đó đã đạt tới sự phi thường vì bây giờ người đó hoàn toàn bị bật rễ khỏi thực tại, người đó không quan tâm tới thực tại chút nào. Bây giờ người đó sống bị cô lập trong bản thân người đó, người đó đã tạo ra thế giới riêng của mình. Bây giờ mơ là thực và thực đã trở thành chỉ là mơ. Mọi thứ bị lộn ngược.
Bạn không thể thuyết phục được người điên rằng người đó sai, vì người đó rất logic. Người điên là rất hợp lí và logic.
Một người điên thường ra khỏi nhà mình mọi ngày vào buổi sáng và tụng mật chú nào đó và làm cử chỉ nào đó. Cho nên, bất kì người nào đi qua chắc sẽ hỏi, cũng là tự nhiên, ông ta đang làm gì. Và người điên này sẽ nói, "Tôi đang bảo vệ khu lân cận này khỏi ma." Thế là người đang hỏi nói, "Nhưng không có ma ở khu lân cận này." Và người này sẽ nói, "Thấy chưa, vì việc tụng mật chú của tôi đấy, không có ma nữa."
Ông ta là hợp lí, bạn không thể thuyết phục được ông ta - ma không có đó vì việc tụng của ông ta. Nhưng ông ta bây giờ sống trong thế giới mơ chủ thể riêng của ông ta và bạn không thể kéo ông ta ra được.
Nếu bạn nghĩ bản thân bạn là ai đó - không ai có thể là ai đó, cái không ở trong bản chất của mọi sự - nhưng nếu bạn nghĩ bản thân bạn là ai đó, thế thì một phần của bạn đã phát điên. Cái ai đó đó là cái điên của bạn. Và ung thư này về cái ai đó càng tăng trưởng, bạn càng sẽ bị cắt rời khỏi thực tại.
Vị Phật là không ai cả. Mọi cánh cửa của ông ấy là mở. Gió tới và thổi qua, mưa tới và quét qua, tia sáng mặt trời đi vào và đi qua, sự sống chảy qua, nhưng ông ấy không có đó. Đây là điều tôi ngụ ý khi tôi nói thiền đã xảy ra cho bạn. Và điều này là rất bình thường, tự nhiên, thực.

Từ "Vigyan Bhairav Mật tông - tập 4, Ch.66"

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại