OT/= Thoáng nhìn và khe hở
MỌI MẶT TRONG CUỘC SỐNG ĐỀU LÀ GIẢ. CHỈ QUA THIỀN BẠN SẼ CÓ KHẢ NĂNG HỌC CÁI GÌ LÀ HÌNH ẢNH GIẢ VÀ CÁI GÌ LÀ MẶT THỰC, ĐÍCH THỰC
Điều này cần được nhớ như sự kiện rất nền tảng: không phán xét, để tâm trí tuôn chảy dễ dàng. Như sông chảy, để tâm trí chảy dễ dàng; chỉ ngồi trên bờ sông quan sát. Và việc quan sát này phải là thuần khiết - không có bất kì diễn giải nào. Sớm hay muộn, khi nước đã chảy đi, khi các ý tưởng bị kìm nén đã chuyển đi, bạn sẽ tìm ra kẽ hở tới. Ý nghĩ sẽ đi, và ý nghĩ khác sẽ không tới, và sẽ có kẽ hở - khoảng hở. Trong khoảng hở đó, hư không xảy ra. Trong khoảnh hở đó bạn sẽ có thoáng nhìn đầu tiên về mặt thật của bạn, về mặt nguyên bản.
Khi không có ý nghĩ, không có xã hội. Khi không có ý nghĩ, không có người khác. Khi không có người khác, không xã hội, bạn không cần có bất kì mặt nào. Vô ý nghĩ là vô mặt. Trong khoảng hở đó, khi ý nghĩ này đã qua và ý nghĩ khác chưa xuất hiện, trong khoảng hở đó, lần đầu tiên bạn sẽ biết trong thực tại mặt của bạn là gì - mặt bạn đã có khi bạn chưa được sinh ra và mặt bạn sẽ có khi bạn chết.
Mọi mặt trong cuộc sống đều là giả. Và một khi bạn biết mặt thật, một khi bạn cảm thấy bản tính bên trong này mà các Phật tử gọi là swabhava (phật tính) - bản tính của phật bên trong - khi bạn đi tới cảm thấy bản tính bên trong này cho dù một lần, ngay cả với một cái thoáng nhìn, bạn sẽ là người khác, vì bây giờ bạn sẽ thường xuyên biết cái gì là giả và cái gì là thực. Thế thì bạn sẽ có tiêu chí. Thế thì bạn có thể so sánh, và sẽ không có nhu cầu hỏi cái gì là thực và cái gì là không thực. Câu hỏi chỉ tới vì bạn không biết cái gì là thực, và bất kì cái gì bạn biết đều toàn là không thực.
Chỉ qua thiền bạn sẽ có khả năng học cái gì là hình ảnh giả và cái gì là mặt thực, đích thực. Tất nhiên, tâm trí là tự động, và bất kì cái gì bạn đã làm đều đã trở thành máy móc. Khó đập vỡ tính máy móc này.
Điều đầu tiên cần được hiểu: tính máy móc là sự cần thiết của cuộc sống - và thân thể bạn có cơ chế bên trong. Colin Wilson đã gọi nó là robot bên trong, bạn có con robot bên trong bạn. Một khi được huấn luyện, một khi bạn được huấn luyện về bất kì cái gì, huấn luyện đó được truyền cho con robot này. Bạn có thể gọi nó là kí ức, bạn có thể gọi nó là tâm trí, - bất kì cái gì - nhưng từ robot là tốt vì nó tuyệt đối là máy móc, tự động. Nó vận hành theo cách riêng của nó.
(Từ: “Thiền huyền môn”)
Nhận xét
Đăng nhận xét