OT/= Tri thức là rào chắn

ĐỪNG ĐỂ TRI THỨC TRỞ THÀNH RÀO CHẮN CHO ĐIỀU THIÊNG LIÊNG
Tri thức được nhận trong trao đổi với việc biết. Và khi bạn đã nhận được tri thức, cái gì xảy ra cho việc biết? Bạn quên mất việc biết. Bạn đã thu được tri thức và bạn đã quên việc biết. Và việc biết là cánh cửa tới điều thiêng liêng; tri thức là rào chắn cho điều thiêng liêng. Tri thức có tiện dụng trong thế giới. Vâng, nó sẽ làm cho bạn hiệu quả hơn, có kĩ năng, một cơ chế tốt, thế này thế nọ; bạn có thể có khả năng kiếm sống theo cách tốt hơn. Mọi điều đó có đó và tôi (Osho-diễn giả) không phủ nhận nó. Và bạn có thể dùng tri thức theo cách đó; nhưng đừng để tri thức trở thành rào chắn cho điều thiêng liêng. Bất kì khi nào tri thức không được cần, gạt nó sang bên và nhận chìm bản thân bạn vào trong trạng thái không biết - điều cũng là trạng thái của việc biết, việc biết thực. Tri thức được nhận trong trao đổi với việc biết và việc biết bị quên đi. Nó chỉ phải được nhớ lại - bạn đã quên nó.
Chức năng của thầy là để giúp bạn nhớ lại nó. Tâm trí phải được nhắc nhở lại, vì việc biết không là gì ngoài việc nhận lại, thu thập lại, nhớ lại. Khi bạn bắt gặp chân lí nào đó, khi bạn bắt gặp một thầy, và bạn thấy chân lí của bản thể thầy, cái gì đó bên trong bạn lập tức nhận ra nó. Thậm chí không một khoảnh khắc bị mất. Bạn không nghĩ về nó, liệu nó đúng hay không - việc suy nghĩ cần thời gian. Khi bạn lắng nghe chân lí, khi bạn cảm thấy sự hiện diện của chân lí, khi bạn đi vào trong giao cảm gần với chân lí, cái gì đó bên trong bạn sẽ lập tức nhận ra nó, không biện luận nào. Không phải là bạn chấp nhận, không phải là bạn tin: bạn nhận ra. Và nó có thể không được nhận ra nếu nó đã không được biết tới bằng cách nào đó, ở đâu đó, sâu bên dưới trong bạn.
Đây là cách tiếp cận nền tảng của Thiền.
Xã hội dạy bạn tri thức. Nhiều trường học, cao đẳng, đại học thế... tất cả họ đều cống hiến cho việc tạo ra tri thức, nhiều tri thức hơn, cấy tri thức vào mọi người. Và chức năng của thầy chính là điều đối lập: điều xã hội đã làm cho bạn thầy phải hoàn tác lại. Chức năng của thầy về căn bản là chống xã hội, và không cái gì có thể được làm về nó. Thầy nhất định phải là chống xã hội.
Jesus, Pythagoras, Phật, Lão Tử, tất cả họ đều là chống xã hội. Không phải là họ muốn chống xã hội, nhưng khoảnh khắc họ nhận ra cái đẹp của việc không biết, cái bao la của việc không biết, cái hồn nhiên của việc không biết, khoảnh khắc nếm trải của việc không biết xảy ra cho họ, họ muốn truyền đạt nó cho người khác, họ muốn chia sẻ nó cùng người khác. Và chính quá trình đó là chống xã hội.
(Từ “A, cái này!” - Osho)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại