OT

Bạn bước đi, bạn đang bước, bạn đang đi dạo buổi sáng. Chính ngôn ngữ này - cái chúng ta nói “bạn đang bước” - tạo ra vấn đề; vấn đề ở trong chính ngôn ngữ của chúng ta. Khoảnh khắc chúng ta nói “ai” đó đang bước, chúng ta giả thiết rằng “ai” đó có đó là “người” đang bước - “người” bước. Chúng ta hỏi, làm sao có được “việc” bước nếu không có “người” bước? 
“Người biết” (bậc “tỉnh thức”; Thiền sư chứng ngộ...) nói, rằng không có “người” bước, chỉ có “việc” bước. Cuộc sống không chứa các sự vật. “Người biết” nói cuộc sống bao gồm các biến cố. Và đó là đích xác là điều khoa học hiện đại nói: chỉ có các tiến trình, không có vật - các biến cố. 
Ngay cả nói rằng cuộc sống tồn tại cũng không đúng. Chỉ hàng nghìn và hàng nghìn... quá trình sống động tồn tại trong hiện sinh. Cuộc sống chỉ là ý tưởng. Không có gì giống như cuộc sống cả.
Nhị nguyên được ngôn ngữ mang vào. “Bạn” đang bước - “Người biết” nói chỉ có “việc” bước, không có “người” bước. “Bạn” đang suy nghĩ - “Người biết” nói chỉ có “việc” nghĩ, không có “người” nghĩ. “Người” bước hay “người” nghĩ được tạo ra bởi ngôn ngữ. Bởi vì chúng ta dùng ngôn ngữ dựa trên nhị nguyên, nó phân chia mọi thứ thành hai mặt. 
Khi bạn suy nghĩ, chỉ có các chuỗi ý nghĩ (tiến trình của các ý nghĩ xâu kết lại) hiện diện, nhưng không có người nghĩ. Nếu bạn thực sự muốn hiểu nó bạn sẽ phải thiền sâu và đi tới điểm mà suy nghĩ biến mất. Khoảnh khắc suy nghĩ biến mất bạn sẽ ngạc nhiên - người nghĩ cũng mất rồi. Với “việc” suy nghĩ, “người” nghĩ cũng biến mất. Đó chỉ là sự xuất hiện của ý nghĩ chuyển động.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại