OT

TỪ BỎ TẤT CẢ CẢM GIÁC RIÊNG RẼ (1) - Còn tiếp...
Tâm trí nghĩ trong điều kiện riêng rẽ, trong điều kiện phân tích sự phân chia. Thông qua tâm trí mà sự sống được chia thành những phân đoạn. Chính sự sống là không bị chia: sự sống là đồng nhất. Sự sống giữ nguyên không bị chia, nhưng tâm trí nghĩ trong điều kiện của những phân đoạn cho nên bất kì điều gì tâm trí nói thì đều là giả. Cây ở đằng kia, bầu trời phía trên bạn, đất, bạn và mọi thứ là vô cùng đồng nhất. Cây xuất hiện là riêng rẽ đối với bạn, nhưng không phải như vậy, không thể như vậy. Mặt trời thì quá xa, nhưng bạn không thể tồn tại ở đây nếu mặt trời chết. Ngay lập tức sự tồn tại của bạn sẽ dừng ở đây. Mặt trời không có đó - khoảng cách một trăm triệu dặm - bạn không thể tồn tại ở đây. Nếu mặt trời ngừng tồn tại thì chúng ta sẽ không bao giờ có khả năng biết rằng nó đã dừng bởi vì không có ai sẽ biết điều đó. Chúng ta là một phần của tia mặt trời.
Toàn bộ vũ trụ là không gian đồng nhất. bạn không bị cách ly: bạn không giống như hòn đảo. Bạn được liên hệ: bạn mọc rễ vào đại dương tồn tại giống như sóng.
Trừ khi điều này được cảm nhận sâu sắc, con người không thể vào samadhi (nhập định, đại định); con người không thể vào nhập định toàn bộ của tồn tại; bởi vì nếu bạn nghĩ chính mình là riêng biệt thì bạn không thể nhập vào, nếu bạn nghĩ chính bạn là riêng biệt thì bạn không thể buông bỏ. Nếu bạn nghĩ rằng bạn không riêng biệt thì sự buông bỏ trở nên đơn giản, nó xảy ra. Nếu bạn cảm nhận rằng bạn là một với cuộc sống thì bạn có thể tin tưởng vào nó. Vậy thì sẽ không có sợ hãi. Vậy thì bạn có thể chết trong nó một cách hạnh phúc, nhập định. Vậy thì sẽ không còn sợ chết.
Nỗi sợ chết xuất hiện trong tồn tại bởi vì bạn nghĩ rằng bạn là riêng rẽ. Thế rồi bạn bắt đầu đấu tranh, thế rồi bạn bắt đầu phòng vệ. Bạn bắt đầu nhìn thấy bạn như là kẻ thù, trong xung đột. Bạn nghĩ về việc chinh phục, về chiến thắng. Nhưng sau đó bạn sẽ bị đánh bại: sự thất bại của bạn là điều chắc chắn.
Bạn là một phần của toàn bộ nhưng bạn đang đấu tranh với toàn bộ. Chính vì vậy mà ở mọi nơi, bạn nhìn thấy mọi người trong thất bại: bị đánh bại, chán nản. Và cuối cùng, mọi người mới nhận ra rằng cuộc đời là sự thất bại triền miên và không có gì khác nữa. Không chỉ những người không thành công cảm nhận điều đó. Những người thành công cũng cảm nhận điều đó. Napoleon, Alexander, những người thậm chí còn cảm nhận nhiều thất bại hơn.
Tại sao lại như vậy? Bởi vì bạn không riêng biệt với toàn bộ. Con người là vô tín ngưỡng nếu anh ta nghĩ rằng anh ta là riêng biệt với sự sống, và con người là tín ngưỡng nếu người đó biết rằng mình là một phần hữu cơ của cuộc sống. Đây nói là một phần hữu cơ chứ không phải phần cơ cấu, bởi vì phần cơ cấu có thể được lấy khỏi. Thực sự nó không là một phần - nó là sự đồng nhất sâu sắc với toàn bộ.
Con người tín ngưỡng ở bên ngoài lo âu, bên ngoài nỗi sợ chết, bởi vì bây giờ họ biết rằng họ không là riêng biệt mà là toàn bộ. Vậy thì làm sao có thể có nỗi sợ? Thậm chí cái chết cũng trở thành sự đồng cảm, cuộc gặp mặt không biến mất. Đúng hơn là nó hòa vào. Đó không phải là một cái gì đó chống lại bạn. Đúng hơn là, đó là sự thư giãn sâu lắng trong bạn.
(Từ: “Thuật chuyển hóa hướng bạn vào trong”) - Còn tiếp.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại