OT/=Bạn có thể thay đổi mọi ham muốn thế giới này của bạn thành ham muốn trong thế giới khác.
CON ĐƯỜNG CỦA TỰ TRAU DỒI (1) - Còn tiếp...
Trên con đường thứ nhất (con đường của tự trau dồi), là con đường giả, mọi thứ đều được phép. Bạn có thể tưởng tượng, bạn có thể ham muốn, bạn có thể tham vọng. Bạn có thể thay đổi mọi ham muốn thế giới này của bạn thành ham muốn trong thế giới khác. Đó là điều cái gọi là người tôn giáo vẫn đang làm. Họ không ham muốn tiền thêm nữa - họ chán với nó, mệt mỏi với nó, thất vọng với nó, ngán với nó - nhưng họ bắt đầu ham muốn Thượng đế. Ham muốn còn dai dẳng; nó đổi đối thể của nó. Tiền không còn là đối thể của ham muốn mà là Thượng đế; vui thú không còn là đối thể của ham muốn mà là phúc lạc. Nhưng bạn có thể tưởng tượng ra phúc lạc nào? Bất kì cái gì bạn tưởng tượng nhân danh phúc lạc đều không là gì ngoài ý tưởng của bạn về vui thú - có thể được làm tinh tế thêm chút ít, được trau dồi thêm, được làm phức tạp thêm nhưng nó không thể nhiều hơn điều đó.
Những người dừng việc ham muốn các thứ thế gian bắt đầu ham muốn cõi trời và vui thú cõi trời. Nhưng chúng là gì? - dạng được khuếch đại của cùng những ham muốn cũ, thực ra còn nguy hiểm hơn ham muốn thế gian, vì với ham muốn thế gian một điều là tuyệt đối chắc chắn: bạn nhất định bị thất vọng sớm hay muộn. Bạn sẽ thoát ra khỏi chúng; bạn không thể vẫn còn trong chúng mãi mãi được. Chính bản chất của chúng là tới mức chúng hứa hẹn cho bạn, nhưng chúng không bao giờ hoàn thành lời hứa của chúng - hàng hoá không bao giờ được chuyển giao. Bạn có thể vẫn còn bị chúng lừa bao lâu? Ngay cả người ngu nhất cũng có những thoáng nhìn, thỉnh thoảng thôi, rằng mình đang săn đuổi ảo tưởng mà không thể được hoàn thành bởi chính bản chất của sự tồn tại. Người thông minh đi tới việc nhận ra này sớm hơn.
Nhưng với ham muốn thế giới kia có nguy hiểm lớn hơn nhiều vì chúng là của thế giới kia, và để nhìn chúng và trải nghiệm chúng bạn sẽ phải đợi cho tới cái chết. Chúng sẽ xảy ra chỉ sau cái chết cho nên bạn không được tự do với chúng trong cuộc sống, trong khi bạn còn sống động. Và người đã sống một cách vô ý thức cả đời mình, cái chết của người đó sẽ là cao trào của vô thức; người đó sẽ chết đi trong vô ý thức. Trong chết người đó cũng sẽ không có khả năng làm vỡ mộng bản thân mình. Và người chết đi trong vô ý thức lại được sinh ra trong vô ý thức. Nó là cái vòng luẩn quẩn; nó cứ diễn ra mãi. Và người được sinh ra trong vô ý thức sẽ lặp lại cùng những ngu xuẩn mà người đó đã từng lặp lại trong hàng triệu kiếp.
Chừng nào bạn chưa trở nên tỉnh táo và nhận biết trong cuộc sống, chừng nào bạn chưa thay đổi phẩm chất của việc sống của bạn, bạn sẽ không chết một cách có ý thức đâu. Và chỉ cái chết có ý thức mới có thể mang bạn tới việc sinh có ý thức; và thế thì cuộc sống có ý thức hơn nhiều mở ra cánh cửa của nó.
(Từ “A, cái này!”) - Còn tiếp.
Nhận xét
Đăng nhận xét