OT/=CHỈ ƯỚC MONG ĐIỀU BÊN TRONG BẠN
CHỈ ƯỚC MONG ĐIỀU BÊN TRONG BẠN (1) - Còn tiếp...
Điều đó có vẻ ngớ ngẩn, ngược đời, phi logic: chỉ ước mong những điều bên trong bạn.Theo lẽ thường, ước mong về cơ bản là cho những gì không phải bên trong bạn. Ước mong có nghĩa là ước mong một cái gì đó không bên trong bạn. Nếu nó thực sự bên trong bạn thì cần gì phải ước mong nữa.
Chúng ta chưa bao giờ tự mong mỏi như là chúng ta. Chúng ta luôn ước mong một cái gì đó khác. Không ai ước mong chính mình: không cần thiết như vậy. Bạn đã là như vậy rồi; bạn không mất bất kì điều gì. Bạn ước mong một cái gì đó bị mất đi.
Câu kinh này nói chỉ ước mong điều bên trong bạn vì nhiều lí do. Một là, nếu bạn ước mong một cái gì đó không bên trong bạn thì bạn có thể đạt được một cái gì đó nhưng nó không bao giờ trở thành của bạn. Điều đó là không thể. Thực sự, có thể bạn không bao giờ làm chủ điều đó; bạn sẽ chỉ là đầy tớ. Người sở hữu luôn bị sở hữu bởi chính sự sở hữu của mình. Lượng sở hữu càng lớn thì sự nô lệ được tạo ra càng nhiều.
Bạn bị sở hữu bởi chính những sự sở hữu của mình, và bạn thì đang ước mong trở thành người chủ. Sự chán nản nảy sinh bởi vì toàn bộ hi vọng của bạn đều trở thành vỡ mộng. Bạn đã đến nơi mà mọi thứ bạn muốn đều có đó; bất kì điều gì bạn ước mong đã xuất hiện nhưng bạn đã trở thành nô lệ. Bấy giờ vương quốc xuất hiện không là gì mà chỉ là ngục tù, và bất kì điều gì bạn sở hữu hoặc nghĩ rằng bạn đang sở hữu thì lại không thực sự sở hữu, bởi vì nó có thể bị lấy đi ở bất kì thời điểm nào. Thậm chí nếu không ai lấy nó đi thì cái chết cũng buộc phải lấy nó đi.
Theo thuật ngữ tôn giáo, thứ có thể bị lấy đi bởi cái chết thì không phải là của bạn. Cái chết là tiêu chuẩn. Chỉ có một tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá xem bạn có thực sự sở hữu một cái gì đó không. Đánh giá nó ngược lại với cái chết và nhìn xem, bạn sẽ vẫn còn nó sau cái chết của mình. Nếu cái chết mang nó đi, bạn chưa bao giờ sở hữu nó. Nó chỉ là ảo ảnh.
Có một cái gì đó mà cái chết không thể lấy khỏi bạn không? Nếu không có gì, vậy thì tôn giáo là vô nghĩa, không giá trị. Nhưng có một cái gì đó mà cái chết không thể lấy đi, một cái gì đó ẩn giấu bên trong bạn. Bạn đã sở hữu nó. Đó là bản năng sâu thẳm bên trong bạn. Nó xuất hiện cùng với bạn; bạn sinh ra cùng với nó. Đúng hơn là, sẽ là hay hơn khi nói rằng bạn là nó mà không phải bạn sở hữu nó. Nếu bạn sở hữu nó thì nó có thể bị lấy đi.
Bạn là nó, nó là chính bản thể bạn. Nó là nền tảng cơ bản của bạn; nó là sự tồn tại của bạn. Đó chính là điều được gọi là linh hồn. Linh hồn (Tâm thức tinh khiết) có nghĩa là bạn đã là nó. Không ai có thể lấy nó khỏi bạn; thậm chí cái chết cũng không thể hủy diệt nó. Câu kinh này nói, “chỉ ước mong điều bên trong bạn”. Ước mong linh hồn, ước mong bản thể sâu thẳm bên trong bạn, ước mong trung tâm mà bạn đã thực sự sở hữu và bạn đã quên nó hoàn toàn.
(“Thuật chuyển hóa hướng bạn vào trong”) - Còn tiếp.
Nhận xét
Đăng nhận xét