OT/=Nếu bạn đã nhồi nhét toàn thể cuốn Bách khoa toàn thư “Encyclopedia Britannica”, thế thì có nhiều khoảng cách giữa bạn và thực tại. Chừng nào thực tại chưa tìm thấy bạn qua rừng rậm của “Encyclopedia Britannica” hay bạn chưa cố tìm ra thực tại qua rừng rậm của “Encyclopedia Britannica”, sẽ không có gặp gỡ nào. Bạn càng biết nhiều, khoảng cách càng lớn hơn; bạn càng biết ít, khoảng cách càng mỏng hơn. Nếu bạn không biết chút nào không có khoảnh cách chút nào. Thế thì bạn đối diện với thực tại; thậm chí không đối diện - bạn là nó. Đó là lí do tại sao Thầy nói: "Không việc biết là điều thân thiết nhất."

KHÔNG VIỆC BIẾT LÀ ĐIỀU THÂN THIẾT NHẤT (1) - Còn tiếp...
Thiền nhân là người lang thang, vô mục đích, không đích nào, không tương lai nào. Từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc người đó sống mà không có tâm trí nào; chỉ như lá khô người đó làm cho bản thân mình thành sẵn có cho gió. Người đó nói với gió, "Đưa tôi tới bất kì chỗ nào gió muốn." Nếu người đó theo gió bay cao trên trời, người đó không cảm thấy cao siêu với người khác, những người đang nằm trên đất. Nếu người đó rơi xuống đất người đó không cảm thấy kém cỏi người khác, những người đang theo gió bay cao trên trời. Người đó không thể thất bại được. Người đó không bao giờ có thể bị thất vọng. Khi không có mục đích, làm sao bạn có thể thất bại được? Và khi bạn không đi đâu cả nói riêng, làm sao bạn có thể ở trong thất vọng được? Mong đợi mang tới thất vọng. Tham vọng riêng tư đem tới thất bại.
Thiền nhân bao giờ cũng thắng lợi, ngay cả trong thất bại của người đó.
- Keishin nói, 'Vấn đề của cuộc hành hương của ông là gì?'
Ông ấy hỏi lại để chắc chắn, vì ông kia có thể đơn giản lặp lại. Ông kia có thể đã đọc trong kinh sách Thiền cổ nào đó rằng "Người ta phải vô mục đích. Khi người ta vô mục đích, cuộc sống là cuộc hành hương." Do đó thầy hỏi lại:
- ... 'Vấn đề của cuộc hành hương của ông là gì?'
Hogen nói, 'Tôi không biết.'
Bây giờ, nếu Hogen chỉ lặp lại tri thức nào đó được thu thập từ kinh sách hay người khác, ông ấy chắc đã lại trả lời cùng điều, có thể được nói ra theo cách khác. Ông ấy chắc đã giống như con vẹt. Thầy đang hỏi cùng câu hỏi, nhưng câu trả lời đã thay đổi, thay đổi toàn bộ. Ông ấy đơn giản nói: Tôi không biết.
Làm sao bạn có thể biết được nếu bạn vô mục đích? Làm sao bạn có thể biết được khi nào bạn không có mục đích nào? Làm sao bạn có thể hiện hữu khi không có mục đích? Bản ngã có thể tồn tại chỉ với mục đích, tham vọng, ham muốn.
- Hogen nói, 'Tôi không biết.'
Câu trả lời của ông ấy, đáp ứng của ông ấy, không phải là như vẹt. Ông ấy đã không lặp lại cùng điều lần nữa. Câu hỏi vẫn như cũ, nhớ lấy, nhưng câu trả lời đã đổi. Đó là khác biệt giữa người thông thái và người của việc biết, người trí huệ, người vận hành từ trạng thái của không việc biết.
- ‘Tôi không biết.’
Keishin phải đã cực kì sung sướng. Ông ấy nói:
- 'Không việc biết là điều thân thiết nhất.'
Tri thức tạo ra khoảng cách giữa bạn và thực tại. Bạn càng biết nhiều, khoảng cách càng lớn hơn - nhiều kinh sách thế giữa bạn và thực tại. Nếu bạn đã nhồi nhét toàn thể cuốn Bách khoa toàn thư “Encyclopedia Britannica”, thế thì có nhiều khoảng cách giữa bạn và thực tại. Chừng nào thực tại chưa tìm thấy bạn qua rừng rậm của “Encyclopedia Britannica” hay bạn chưa cố tìm ra thực tại qua rừng rậm của “Encyclopedia Britannica”, sẽ không có gặp gỡ nào. Bạn càng biết nhiều, khoảng cách càng lớn hơn; bạn càng biết ít, khoảng cách càng mỏng hơn. Nếu bạn không biết chút nào không có khoảnh cách chút nào. Thế thì bạn đối diện với thực tại; thậm chí không đối diện - bạn là nó. Đó là lí do tại sao Thầy nói: "Không việc biết là điều thân thiết nhất."
(Từ “A, cái này!” - Osho) - Còn tiếp.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại