OT/=Phật nói, "Thân thể ngủ, tâm trí ngủ, nhưng nhận biết của ta là vĩnh hằng
THÂN THỂ NGỦ, TÂM TRÍ NGỦ, NHƯNG NGỌN LỬA CỦA NHẬN BIẾT LUÔN CHÁY VĨNH HẰNG (2) - Tiếp theo và hết.
Tương truyền... Có lần Ananda đã hỏi Phật Gautama (Cồ-đàm)... ông ấy thường ngủ trong cùng phòng, để chăm sóc mọi thứ Phật cần trong đêm nếu đột nhiên Phật cảm thấy ốm. Phật mong manh, ông ấy già rồi, và ông ấy làm việc chăm chỉ thế, liên tục đi, cho tới chính hơi thở cuối cùng. Phật Gautama thường ngủ trong tư thế được gọi là tư thế Sư tử, vì nó chính là cách sư tử ngủ. Nhưng Ananda ngạc nhiên rằng một khi Phật đã lấy tư thế đó, ông ấy vẫn còn trong cùng tư thế đó cả đêm; ông ấy không cử động chân, ông ấy không cử động tay, ông ấy không cử động bất kì cái gì. Ông ấy vẫn còn gần như bức tượng. Ananda ngạc nhiên - một ngày có lẽ người ta có thể xoay xở được, nhưng ngày tiếp ngày, tháng tiếp tháng, năm tiếp năm sao...?
Chung cuộc Ananda không thể kìm được tò mò. Ông ấy nói, "Tôi phải hỏi, thầy ngủ hay không ngủ? - vì thầy không bao giờ đổi tư thế."
Phật nói, "Thân thể ngủ, tâm trí ngủ, nhưng nhận biết của ta là vĩnh hằng, nó không biết gì về ngủ. Và điều thứ hai: ông xoay và trở mình vì ông đang cố tìm tư thế đúng. Ta đã tìm thấy nó - tại sao ta phải xoay và trở mình? Ông làm gì khi xoay và trở mình theo cách này cách kia? Thực ra ông đang cố tìm ra tư thế đúng. Ta đã tìm thấy nó, Ananda này. Bây giờ không có nhu cầu thay đổi nó. Khi có liên quan tới nhận biết, ngay cả trong đêm vẫn có ngọn lửa nhỏ của nhận biết cháy vĩnh hằng bên trong ta, ngay cả trong giấc ngủ."
Cho nên thầy già này (Thiền sư Đạo Lâm) là đúng khi ông ấy nói, "Lão Tăng có gì nguy hiểm. Thị Lang càng nguy hiểm hơn.
“Tâm thức của ông (Bạch Cư Dị) là nhỏ thế, và đồng nhất của ông là giả thế. Ông tưởng bản thân ông là quan Thị Lang, nhưng đằng sau bộ quan phục của ông, ông chỉ là người hữu tử. Chỉ một viên đạn sẽ kết thúc ông; chỉ một mệnh lệnh từ hoàng đế là ông về hưu hay bị giáng cấp và ông sẽ mất đồng nhất của ông.
"Không ai có thể lấy lại đồng nhất của ta từ ta.
"Không ai có thể bảo ta về hưu - ta đã về hưu rồi. Không ai có thể bảo ta, 'Ông bị giáng cấp.' Ông có thể ném ta vào chỗ nào khác được? Ta đã trong tình huống mà không ai muốn đổi chỗ với ta.
"Hiếm khi mọi người tới đây Ông ( trỏ vào Bạch Cư Dị) là anh chàng kì lạ, nhận nhiều rắc rối thế để tới núi này, tới chỗ đơn độc này, và nói với một người kì lạ chỉ sống trên cây tùng và không bao giờ trèo xuống.
"Đồng nhất của ta là trong tay riêng của ta. Đồng nhất của ông được trao cho ông; nó có thể bị lấy đi - nguy hiểm của ông, hỡi quan Thị Lang, là lớn hơn nhiều."
(Từ: “Biến đổi từ trí thức sang chứng ngộ”)
Nhận xét
Đăng nhận xét