OT/=QUAN SÁT TRONG IM LẶNG/● TẤM GƯƠNG
HÃY SỐNG VỚI PHẨM CHẤT ĐÁP ỨNG…
Người vô ý thức thì phản ứng, trong khi người của hiểu biết, của nhận biết thì quan sát. Không phải bạn chỉ đơn giản là quan sát; tính quan sát (trong tĩnh lặng) là một khía cạnh của bản thể bạn, của tâm thức thuần khiết không ô nhiễm của bạn. Người hiểu biết không hành động mà chưa quan sát, không hiểu nhầm. Trí thông minh của bạn sắc sảo hơn khi bạn quan sát. Khi bạn quan sát từ thời điểm tới thời điểm, từ khoảnh khắc này sang từng khoảnh khắc tiếp nối trong sự liên tục... thế thì sự nhận biết, sự tỉnh táo và trí thông minh tuyệt vời của bạn sẽ nảy sinh. Bạn bắt đầu tỏa sáng, lung linh, bạn trở nên rọi sáng. Nhưng điều đó xảy ra thông qua hai vấn đề: quan sát và hành động nảy sinh từ quan sát đó. Nếu sự quan sát của bạn trở thành sức ỳ, thiếu hoạt động thì cũng là lúc bạn đang tự sát. Sự quan sát dẫn bạn vào hành động, một dạng hành động mới. Một phẩm chất mới được mang vào hành động.
Khi quan sát, bạn tuyệt đối tĩnh tại và bình lặng. Bạn nhìn thấy trạng thái như thế nào, và từ việc nhận thấy đó mà bạn đáp ứng lại. Con người có tính nhận biết, họ đáp ứng, họ không phản ứng. Hành động của họ nảy sinh ra từ hiểu biết, nhận biết bên trong của họ, mà không phải từ sự thao túng của bạn; đó là sự khác biệt.
Do vậy mà không có vấn đề về sự xung khắc giữa quan sát và sự đáp ứng tự nhiên. Quan sát là sự khởi đầu của sự đáp ứng tự nhiên; đáp ứng tự nhiên là sự thực hiện của quan sát.
Con người của hiểu biết hành động, hành động khác thường, hành động một cách toàn bộ, nhưng là hành động trong thời điểm, hành động từ sự tỉnh táo của mình. Đầu óc quan sát, đầu óc thiền định vận hành giống như chiếc gương. Nó không dính tới ấn tượng; nó vẫn tuyệt đối trống rỗng, luôn trong sạch. Cho nên có bất kỳ thứ gì đến trước gương thì cũng được phản chiếu, không có gì thì nó phản chiếu cái trống rỗng, cái không. Nếu bạn đứng trước gương thì nó phản chiếu bạn; nếu bạn biến đi thì đừng nói rằng gương đã phản bội bạn. Chiếc gương chỉ đơn giản là gương. Khi bạn đi khỏi thì nó không còn phản chiếu bạn nữa; nó không có nghĩa vụ phải phản chiếu bạn nữa. Bây giờ một người nào đó khác đứng trước nó thì nó sẽ phản chiếu người đó. Nếu không có ai thì nó phản chiếu cái không. Với cuộc sống thì nó luôn là thực, một “sự phản ánh như thế” đúng y như tiến trình sinh động của thực tại đang liên tục diễn biến.
Hãy học cách ngồi một cách tĩnh lặng (zazen - toạ thiền) - trở thành tựa như chiếc gương. Tĩnh lặng tạo ra chiếc gương từ sự tỉnh táo của bạn, và sau đó bạn hành động từ thời điểm tới thời điểm. Bạn phản ánh cuộc sống, đáp ứng với mọi thách thức khi đối mặt với bất kỳ tình huống, hay hoàn cảnh nào trong thực tại hiện sinh. Bạn đừng mang cuốn album gồm toàn những bức ảnh cũ. Thế thì mắt bạn trong sáng, ngây thơ và hồn nhiên, bạn có cái nhìn rõ ràng sáng suốt, và bạn chưa bao giờ mất sự tin tưởng vào cuộc sống.
Đây là sống đích thực.
(Từ: “Thiền huyền môn”)
Nhận xét
Đăng nhận xét