OT/=SỐNG THỰC - VÔ Ý NGHĨ

CHÍNH Ý NGHĨ TẠO RA MẶT GIẢ VÀ MẶT NẠ. THIỀN LÀ CÁCH DỞ BỎ CÁC MẶT GIẢ
Thiền là cách bỏ các mặt giả. Đó là lí do tại sao có nhiều nhấn mạnh thế vào việc là vô ý nghĩ - vì không có ý nghĩ bạn không thể tạo ra được mặt giả. Trong trạng thái vô ý nghĩ của nhận biết, bạn sẽ là thực - vì về căn bản chính ý nghĩ tạo ra mặt giả và mặt nạ. Khi không có ý nghĩ không thể có mặt được. Bạn sẽ là vô mặt, hay có mặt thực - và cả hai ngụ ý cùng điều.
Cho nên nhận biết về quá trình ý nghĩ của bạn đi. Đừng tranh đấu với nó, đừng kìm nén nó. Đơn giản có nhận biết: ý nghĩ có đó hệt như mây trên trời, và bạn đang nhìn vào chúng mà không có bất kì định kiến nào, dù là ủng hộ hay chống đối. Nếu bạn chống đối, bạn sẽ tranh đấu - và chính tranh đấu đó sẽ tạo ra quá trình ý nghĩ mới. Nếu bạn ủng hộ chúng, bạn sẽ quên mất bản thân bạn và bạn sẽ nổi trong dòng chảy của quá trình ý nghĩ. Bạn sẽ không có đó như một nhân chứng ý thức. Nếu bạn ủng hộ, bạn sẽ ở trong quá trình này. Nếu bạn chống đối, bạn sẽ tạo ra quá trình khác trong phản ứng.
Cho nên đừng ủng hộ và đừng chống đối. Cho phép các ý nghĩ di chuyển, để chúng đi bất kì chỗ nào chúng đi, ở trong buông bỏ sâu, và đơn giản chứng kiến. Bất kì cái gì đi qua, chứng kiến. Không phán xét; không nói, "Cái này tốt, cái này xấu." Nếu ý nghĩ về điều thiêng liêng tới, không nói, "Hay!" Khoảnh khắc bạn nói điều này bạn bị đồng nhất với nó, và bạn đang hợp tác với quá trình ý nghĩ này. Bạn đang giúp nó, bạn đang trao năng lượng cho nó, bạn đang nuôi dưỡng nó. Và nếu bạn đang nuôi dưỡng nó, nó không bao giờ có thể bị rơi rụng đi.
Hay nếu có một ý nghĩ, ý nghĩ dục, đừng nói, "Điều này là xấu; điều này là tội lỗi." Vì khi bạn nói, "Điều này là tội lỗi," bạn đã tạo ra chuỗi ý nghĩ khác. Dục là ý nghĩ, tội lỗi là ý nghĩ, Thượng đế là ý nghĩ. Không ủng hộ không chống đối. Đơn giản nhìn với con mắt không định kiến, chỉ quan sát một cách dửng dưng.
Điều này sẽ mất thời gian. Vì tâm trí bạn bận rộn thế với những khái niệm, điều đó là rất khó. Khoảnh khắc chúng ta thấy cái gì đó chúng ta đã phán xét nó. Chúng ta không đợi; thậm chí không có kẽ hở một khoảnh khắc. Bạn nhìn thấy đoá hoa, và bạn đã nói, "Nó đẹp." Trong chính việc nhìn diễn giải bước vào.
Bạn sẽ phải thường xuyên nhận biết để bỏ thói quen máy móc này về phán xét đi. Bạn thấy một bộ mặt và bạn đã phán xét - xấu, tốt, tệ, hay bất kì cái gì khác. Phán xét này đã trở nên được bắt rễ sâu tới mức chúng ta không thể thấy được bất kì cái gì một cách đơn giản. Tâm trí đi vào ngay lập tức. Nó trở thành diễn giải; nó không là cái nhìn đơn giản. Đừng diễn giải. Đơn giản thấy.
(Từ: “Thiền huyền môn”)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại