OT/=SỐNG VỚI CÁI ĐANG LÀ

HÃY LÀ CÁI BẠN ĐANG LÀ (2) - Tiếp theo và hết
Bạn đã hoàn thiện rồi! Chẳng cần thêm cái gì khác. Bạn hãy nhìn cho đúng ngay bây giờ, chính khoảnh khắc này, vào trong bản thân mình. Bạn hãy có cái nhìn sáng suốt trực tiếp. Cần gì nào? Mọi thứ đơn thuần đều đã hoàn chỉnh và đẹp đẽ. Nhưng rồi sớm hay muộn, chóng hoặc chầy, thì tâm trí xen vào sẽ nói, "Hãy là cái gì đó khác, hãy ở đâu đó khác, hãy "trở thành" cái gì đó khác". Tâm trí không cho phép "bạn" có đấy. Tâm trí là sự "trở thành", còn linh hồn bạn, bản thể bạn là sự "có đấy". Đó là lý do tại sao các chư Phật (bậc giác ngộ; bậc tỉnh thức) cứ nói mãi, "Chừng nào bạn chưa loại bỏ tất cả mọi "ham muốn", thì bạn còn chưa đạt tới được!".
Ham muốn có nghĩa là trở thành. Ham muốn nghĩa là "trở thành" một cái gì đó khác. Ham muốn nghĩa là không chấp nhận cảnh ngộ như bạn đang là, không trong tâm trạng "có" hoàn toàn - dù tình huống nào thì cũng chẳng thành vấn đề.
Việc nói "có" với cuộc sống là tôn giáo; nói "không" với cuộc sống là phi tôn giáo. Và bất kỳ khi nào bạn ham muốn cái gì đó thì bạn đều nói "không" - bạn đang nói rằng, một cái gì đó tốt hơn là có thể.
Cây cối hạnh phúc, chim chóc hạnh phúc - vì chúng không có cái trở thành. Chúng chỉ đơn thuần là bất kỳ cái gì chúng đang là. Hoa hồng không cố gắng trở thành hoa sen. Không, hoa hồng tuyệt đối hạnh phúc là hoa hồng. Bạn không thể thuyết phục được hoa hồng. Dù bạn có quảng cáo hoa sen thế nào đi chăng nữa, thì bạn cũng không thể nào làm biến chất tâm thức của hoa hồng để trở thành hoa sen. Hoa hồng sẽ chỉ cười - vì hoa hồng là hoa hồng, là hoa hồng thôi. Nó đơn thuần lắng xuống và định tâm trong bản thân nó. Đó là lý do tại sao toàn bộ tự nhiên lại chẳng lên cơn sốt gì: bình tĩnh, yên lặng và bình thản. Và lắng xuống.
Chính tâm trí con người mới hỗn loạn, vì mọi người muốn được là ai đó khác, muốn trở thành cái gì đó khác. Và nếu bạn không thức tỉnh bây giờ, thì bao giờ bạn mới suy nghĩ đến thức tỉnh đây? Bạn đã chín muồi cho việc thức tỉnh rồi.
Hãy bắt đầu từ chính khoảnh khắc này và tận hưởng và sung sướng đi. Hãy loại bỏ ham muốn! Dù bạn là bất kỳ cái gì, hãy cứ tận hưởng nó. Hãy vui sướng trong con người bạn. Và thế thì bỗng nhiên thời gian biến mất, vì thời gian chỉ tồn tại với ham muốn. Tương lai tồn tại bởi vì bạn ham muốn. Xin bạn hãy cứ ở nơi bạn đang có đấy, đừng mơ mộng về cõi thiên đường, hay cõi cực lạc viễn vông nào đó - vì mơ tưởng là ham muốn.
Thế thì bạn sẽ giống như chim chóc; hãy lắng nghe chúng. Thế thì bạn sẽ giống như cây cối; hãy nhìn - cái tươi tắn, cái xanh thẳm của những bông hoa.
Hãy lắng nghe sự nhắc nhở này là hồi chuông báo động cho bạn. Bạn hãy mở mắt ra. Bạn đã ngủ đủ lâu rồi. Bây giờ là lúc thức dậy. Buổi sáng đang gõ cửa rồi đấy.
(Từ: “Thiền huyền môn”)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại