OT/=Tâm của việc biết là bây giờ

TRI THỨC VÀ VIỆC BIẾT
Thiền nhấn mạnh vào trạng thái về ‘việc không biết.’ Không biết nghĩa là người ta không dốt nát không thông thái. Người không thông thái là vì người đó không quan tâm tới thông tin đơn thuần, và người không dốt nát là vì người đó để ý tới mọi sự - người ta không bỏ qua cuộc truy tìm bản chất nhất. Người ta không bỏ qua bản thể riêng của mình, tâm thức riêng của mình.
Không việc biết có cái đẹp của riêng nó, sự thuần khiết. Nó cũng giống như tấm gương thuần khiết, cái hồ im lặng hoàn toàn, phản xạ sao và cây trên bờ. Trạng thái của việc không biết là điểm cao nhất trong tiến hoá của con người.
Tri thức được đưa vào cho tâm trí sau việc sinh vật lí. Việc biết bao giờ cũng là hiện tại, như tim biết cách đập hay hạt mầm biết cách mọc ra, hay hoa biết cách phát triển, hay cá biết cách bơi. Và điều đó khác hoàn toàn với việc biết về mọi tri thức. Cho nên xin phân biệt rõ giữa tri thức và việc biết.
Trạng thái của việc không biết thực sự là trạng thái của việc biết vì khi mọi tri thức và mọi dốt nát đã biến mất bạn có thể phản ánh sự tồn tại như nó vậy. Tri thức được thu nhận sau việc sinh của bạn, nhưng việc biết tới cùng bạn. Và bạn càng thu được nhiều tri thức, việc biết sẽ ngày càng bắt đầu biến mất vì nó trở nên bị che đậy bởi tri thức. Tri thức là đích xác giống như bụi và việc biết giống như tấm gương.
Tâm của việc biết là bây giờ. Tri thức bao giờ cũng là của quá khứ. Người tri thức có nghĩa là kí ức. Tri thức nghĩa là bạn đã biết cái gì đó, bạn đã kinh nghiệm cái gì đó, và bạn đã tích luỹ kinh nghiệm của bạn. Việc biết là về hiện tại. Và làm sao bạn có thể ở trong hiện tại nếu bạn đang níu bám lấy quá nhiều tri thức? Điều đó là không thể được; bạn sẽ phải bỏ níu bám tri thức. Và tri thức được thu nhận; việc biết là bản tính của bạn. Việc biết bao giờ cũng bây giờ - tâm của việc biết là bây giờ. Và tâm của bây giờ...?
Từ "now-bây giờ" là hay. Tâm của nó là chữ "O" mà cũng là biểu tượng cho số không. Tâm của bây giờ là số không, tính không. Khi tâm trí không còn nữa, khi bạn chỉ là tính không, chỉ là số không - Phật gọi nó đích xác là điều đó, shunya, số không - thế thì mọi thứ bao quanh bạn, mọi thứ ở bên trong và bên ngoài, là được biết, nhưng được biết như tri thức, được biết theo cách khác toàn bộ. Cùng cách đó mà hoa biết cách mở ra, và cá biết cách bơi, và đứa trẻ trong bụng mẹ biết cách lớn, và bạn biết cách thở - ngay cả trong khi ngủ, ngay cả trong cơn mê, bạn liên tục thở - và tim biết cách đập. Đây là một loại biết khác toàn bộ, bản chất thế, nội bộ thế. Nó không được thu nhận, nó là tự nhiên.
(Từ “A, cái này!” - Osho)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại