OT/=TÂM TRÍ LÀ BỆNH LỚN NHẤT
TÂM TRÍ LÀ BỆNH LỚN NHẤT
Một trong những đóng góp vĩ đại nhất của Phật Gautama cho nhân loại là ở chỗ tôn giáo không phải là đạt tới cái gì đó. Cái mà bạn muốn đạt tới bạn đã có rồi, cho nên nỗ lực để đạt tới nó đơn giản là ngu xuẩn. Bạn đã có việc chiếu sáng bên trong rồi, bạn đã có chứng ngộ sẵn sàng bùng nổ vào bất kì khoảnh khắc nào, nhưng vấn đề là bạn không bao giờ ở đây và bây giờ. Bạn đang lang thang và tìm kiếm khắp thế giới và việc tìm kiếm này, thôi thúc thường xuyên này để đạt tới, có tâm lí nào đó trong nó.
Tâm trí là trống rỗng, và trống rỗng gây đau như vết thương. Tâm trí không thể nhìn lại sau được, nó chỉ có thể nhìn lên trước. Để lấp đầy trống rỗng, nó liên tục đạt tới tiền, quyền, danh, kính trọng. Nhưng không cái gì thoả mãn nó vì trống rỗng của nó là vô hạn. Nó có thể có bất kì số tiền nào - dầu vậy nhiều nữa vẫn được cần tới. Nó có thể có bất kì lượng quyền lực nào - dầu vậy nhiều nữa vẫn được cần tới.
Thôi thúc thường xuyên trong tâm trí là về nhiều nữa và nhiều nữa, đó là lí do tại sao nó không bao giờ nghỉ ngơi. Nó không thể nghỉ ngơi được; nó phải đạt tới nhiều hơn. Không ai trong toàn thể lịch sử của nhân loại đã bao giờ nói rằng tâm trí mình được thoả mãn; phát biểu như vậy không tồn tại trong biên niên sử.
Tâm trí nghĩa là bất mãn, tâm trí nghĩa là phàn nàn, tâm trí nghĩa là tham không toại nguyện, tâm trí nghĩa là ham muốn không đầy đủ.
Tâm trí theo chính bản tính của nó là kẻ ăn xin.
Tương truyền... Diogenes (Nhà huyền môn) hỏi Alexander (Đại đế), "Ông có được thoả mãn với việc chinh phục nhiều đất đai thế không?"
Ông ta nói, "Không, chừng nào ta chưa chinh phục toàn thế giới ta sẽ không được thoả mãn."
Diogenes nói, "Nhớ lấy lời của ta. Cho dù ông chinh phục toàn thế giới, tâm trí sẽ đòi hỏi nhiều hơn, và không có thế giới khác để chinh phục. Nhớ lấy... ông đã chinh phục thế giới đang đấy, và không có thế giới khác để chinh phục - và tâm trí đang đòi hỏi nhiều hơn. Ông sẽ trong thất vọng tới mức ông không thể quan niệm được về nó ngay bây giờ."
Ngày Alexander chết, ông ấy nhớ tới Diogenes. Ông ấy đã chinh phục toàn thể thế giới đã được biết, và ông ấy sắp chết trong thất vọng hoàn toàn vì tâm trí không mãn nguyện.
Tâm trí, bởi chính bản tính của nó, không thể mãn nguyện được.
Thực ra, nó là cái tên cho bất mãn.
Trước khi chết, Alexander bảo các tướng lĩnh và thượng thư của ông ấy, "Khi các ông đem quan tài của ta ra mộ, để tay ta thò ra ngoài quan tài."
Họ nói, "Loại ý tưởng lạ đời gì đã tới với ngài vậy? Đó không phải là cách thức - điều đó chưa bao giờ được làm! Và lí do cho nó là gì?"
Ông ấy nói, "Ta muốn mọi người biết rằng ngay cả Alexander cũng ra đi với bàn tay trống rỗng. Nỗ lực cả đời, không một khoảnh khắc nghỉ ngơi, chạy theo nhiều và nhiều nữa, và kết quả chung cuộc chỉ là bàn tay trống rỗng. Vì hàng triệu người sẽ đứng bên đường để xem đám rước, đó sẽ là đúng khoảnh khắc để cho họ thấy và nghĩ. Và khi họ hỏi, bảo họ tại sao tay ta chìa ra - ta ra đi không được toại nguyện như ta đã tới."
Phật Gautam là rất rõ ràng về tình huống mà, nếu bạn vẫn còn trong tâm trí, bạn không thể thoát ra khỏi cái bẫy của "nhiều hơn và nhiều hơn." Cách duy nhất để thoát ra khỏi cái bẫy của "nhiều hơn và nhiều hơn" là thoát ra khỏi tâm trí.
Tâm trí là bệnh lớn nhất.
(Từ: “Biến đổi từ trí thức sang chứng ngộ”)
Nhận xét
Đăng nhận xét