OT/=Thiền nhân đem bản thân mình vào lại trong hiện tại.
THIỀN LÀ CÁCH ĐỂ “TRỐN VÀO” CUỘC SỐNG HIỆN TẠI
Người ham muốn là kẻ trốn chạy. Là cách để trốn thoát khỏi hiện tại là "ham muốn", từ cái thực vào cái không thực.
Bây giờ, điều này rất lạ, rằng Thiền sư, Thiền nhân bị coi là kẻ trốn chạy. Điều đó hoàn toàn vô nghĩa. Duy nhất thiền nhân không phải là kẻ trốn chạy - đa số mọi người khác đều trốn chạy. "Thiền" nghĩa là thoát khỏi ham muốn, thoát khỏi ý nghĩ, thoát khỏi tâm trí. Thiền nghĩa là thảnh thơi trong khoảnh khắc này, trong hiện tại. Thiền là điều duy nhất trên thế giới này mà không phải là người trốn chạy, mặc dù nó bị coi là thứ trốn chạy nhất. Những người kết án thiền bao giờ cũng kết án nó với luận cứ rằng nó là trốn tránh, trốn tránh khỏi cuộc sống. Họ đơn giản nói những điều vô nghĩa; họ không hiểu điều họ đang nói.
Thiền không phải là trốn chạy khỏi cuộc sống: nó là trốn vào cuộc sống. Tâm trí đang trốn thoát khỏi cuộc sống, chính ham muốn đang trốn thoát khỏi cuộc sống - ở đây và bây giờ.
Thiền nhân đem bản thân mình vào lại trong hiện tại. Lặp đi lặp lại, tâm trí bắt đầu vận hành và người đó đem nó trở lại hiện tại. Dần dần, dần dần nó bắt đầu xảy ra: cửa sổ mở ra và lần đầu tiên bạn cảm thấy mặt trời không như nó vậy, như trước đây. Và lần đầu tiên bạn cảm thấy gió, mưa, mây, mặt trời, cây cối... và mọi sự việc khác trong tính trực tiếp của chúng, bởi vì bạn trở nên có tính "thiền". Bạn bắt đầu "chạm" tới cuộc sống. Thế thì cuộc sống không còn là một từ nữa mà là hiện thực sờ mó được; thế thì tình yêu không còn là một từ nữa mà là năng lượng tràn ngập. Thế thì phúc lành không còn chỉ là ham muốn, hy vọng nữa - bạn cảm thấy nó, bạn có nó, bạn là nó.
(Từ: “Thiền huyền môn”)
Nhận xét
Đăng nhận xét