🍀TINH TẤN CHÁNH NIỆM TĨNH GIÁC

❓Câu hỏi;
- Dạ Bạch Thầy...Con không hiểu sao cứ ra ngoài là con tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác rất dễ mà cứ về nhà là con quên mất. Kính mong thầy chỉ cho con thấy ra ạ. Con cảm ơn Thầy ạ.

🏵Trả lời:
 Vì khi ra ngoài xúc chạm với người với cảnh nên con phải cảnh giác hơn, nhờ vậy mà tính tỉnh thức cao hơn..."

🌱🌱🌱

Thưa Thầy!
"...Trong câu "hãy trở về với chính mình và đừng đánh mất mình". "Chính mình" và "mình" ở đây là gì trong khi không có cái gì là ta?...Con xin thầy khai thị cho con!

🏵Trả lời:

 Cái “Ta” là ảo tưởng.
Còn “chính mình” là thực kiện thân thọ tâm pháp diễn ra nơi sự sống đang là.
- Đừng để ý đến ngôn từ, hãy thấy trên sự thật đang diễn ra.

🍃🍃🍃

- Thưa Thầy...Cho con xin hỏi, có phải khi nhiếp tâm để tâm không phóng dật là một thiện pháp không ạ? Con xin tri ân Thầy ạ!

🏵Trả lời:

 Không phóng dật không những là thiện pháp mà còn dẫn dầu các thiện pháp. Ngược lại phóng dật dẫn dầu các bất thiện pháp.  

🌾🌾🌾

- Khi con trọn vẹn sáng suốt (thận trọng, chú tâm, quan sát) thấy biết rõ ràng thực tại thân tâm thì con sẽ không bị bên ngoài chi phối - không bị đồng hoá cảm xúc với đối tượng bên ngoài.

- Chỉ khi con thất niệm (mất sự trọn vẹn với thực tại thân tâm) thì tưởng sẽ tạo ra sự đồng hoá cảm xúc đó.

🍃🍃🍃

- Kính bạch Thầy...Trong lúc ngồi thiền, con thấy tâm buông tự nhiên giúp con tỉnh thức chứ không mê. Con quan sát được thân tâm và cả cảnh bên ngoài, con nghĩ đó là chánh niệm tự nhiên. Nhưng trạng thái ấy cũng không kéo dài lâu. Con biết chánh niệm của mình còn rất yếu. Con nghĩ vậy có đúng không ạ? Con cần yếu tố nào để giúp phát huy chánh niệm tự nhiên đó hay cứ để tự nhiên không nghĩ đến. Kính mong Thầy chỉ dạy cho con.

🏵Trả lời:

 Khi con thư giãn buông xả, không cố ý dụng tâm, dù đang ngồi thiền hay làm việc thì chánh niệm tỉnh giác tự đến, nhưng khi con cố ý dụng công để chánh niệm tỉnh giác một cách miên mật thì chánh niệm tỉnh giác liền mất mà chỉ còn là ý thức của bản ngã lý trí đang nắm bắt thời gian. 

Khi không có ý đồ của bản ngã thì chánh niệm tỉnh giác liền miên mật một cách tự nhiên, thoát khỏi ý niệm thời gian.
----
- Trọn vẹn thì tự nhiên, không tự nhiên tức thiếu trọn vẹn, thiếu trọn vẹn do dụng ý để trọn vẹn, dụng ý để trọn vẹn tức tập trung, tập trung tức tầm tứ chứ không phải chánh niệm.

🌱🌱🌱

- Dạ con kính Thầy, Thầy cho con hỏi. Tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác, khi thực hành tinh thần của ba cái đấy có giống nhau không? Con cám ơn Thầy nhiều ạ.

🏵Trả lời:

🌼 Tinh tấn là không thả tâm chạy rông mà trở về với thực tại thân tâm đang là. 

🏵 Chánh niệm là thường trọn vẹn với thực tại, không bỏ quên thân tâm trong hiện tại. 

☀️ Tỉnh giác là sáng suốt biết rõ thực tại đang diễn ra tại đây và bây giờ. 

☆ Cả ba đều cùng lấy thực tại đang là làm đối tượng và hoạt động chung không tách rời.

🌱🌱🌱

+ Kính bạch Thầy từ bi cho con hỏi:
- Chữ hỉ trong tứ vô lượng tâm có khác hỉ khi đạt thiền không ạ?
- Trong tâm con nặng nhiều về tham dục và sân thì con nên chọn đề mục thiền nào ạ?

🌞Trả lời:

- Hỷ (muditā) trong tứ vô lượng tâm là tâm sở không đố kỵ, không ganh ghét, còn hỷ (pīti) trong thiền định là trạng thái hứng thú, phấn khởi, nên tất nhiên là khác nhau.

- Tham hay sân gì cũng đều cần tinh tấn chánh niệm tỉnh giác để thấy biết rõ sự sinh diệt, và sự tác hại của nó thì mới đoạn giảm được.

🌱🌱🌱

...Xin thầy chỉ bảo cho con về hai chữ: Chánh niệm, Tỉnh giác. Có phải là khi chúng ta Chánh niệm sự vật nào thì chúng ta sẽ Tỉnh giác được sự thật của sự vật đó?

🏵Trả lời:

- Tinh tấn là buông ảo tưởng trở về với thực tại, chánh niệm là tâm trọn vẹn với thực tại, tỉnh giác là thấy biết trong sáng, không mê mờ với thực tại đó. 

Thí dụ khi đi tâm lang thang vọng tưởng đâu đâu nên không trọn vẹn biết thân đang đi như thế nào, đó là buông lung, thất niệm, mất tỉnh giác. 

Ngay khi nhận ra tâm thất niệm, mất tỉnh giác như vậy liền trở về trọn vẹn tỉnh thức trên thực tại đang đi một cách tự nhiên, đó chính là tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác, chứ không "cố" "niệm" để tìm "biết" gì cả như nhiều hành giả lầm tưởng.

🌱🌱🌱

- Thờ Phật, trì chú, lễ lạy có phước cung kính nhưng đó chỉ mới là hình thức bên ngoài. 

 Thường soi sáng mọi hoạt động của thân tâm mới phát huy được giới định tuệ, bát chánh đạo bên trong. 

- Mục đích của tu tập là thấy ra sự thật để không bị vô minh ái dục che lấp trói buộc mới có thể giác ngộ giải thoát. 

- Đức Phật dạy ai hành đúng mục đích này mới thật sự cung kính Như Lai một cách cao thượng.

Thầy Viên Minh;
Trích mục hỏi đáp;
Trungtamhotong.org

Namo Buddhaya.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại