TM
Giác Ngộ
Cuộc Hội Nghị Lần Đầu Tiên, năm 1980, tại Saanen
Câu hỏi thứ hai mươi ba qua Buổi Vấn Đáp 1st tại Saanen vào ngày 23, tháng 7, năm 1980.
Câu hỏi: Có quá nhiều đạo sư vào thời đại này, cả Đông phương lẫn Tây phương, mỗi một vị có con đường riêng của họ hướng đến giác ngộ. Làm sao ta biết được là họ nói thật?
Khi một bậc đạo sư bảo rằng họ biết, họ không biết. Khi một bậc đạo sư Đông phương hoặc là một người tại Tây phương nói rằng, “Tôi đã đạt quả vị giác ngộ” – thì có lẽ bạn chắc chắn là họ không giác ngộ; Giác ngộ không phải là để đạt đến. Nó không phải là một cái gì mà bạn đạt đến từng bước từng bước một như bạn leo thang vậy. Giác ngộ không nằm trong đôi tay của thời gian. Nó không là… “Tôi vô minh nhưng nếu tôi làm một số việc nào đó thì tôi sẽ được giác ngộ.” – Bất kỳ lời nói đó có ý nghĩa gì đi nữa. “ Thời gian là gì? Thời gian là nhu cầu đi từ nơi này qua nơi khác bằng thân vật lý. Còn ở mặt tâm lý, thời gian có cần thiết hay không? Chúng ta chấp nhận nó là như vậy và nó là một phần truyền thống và sự trau giồi của chúng ta; Tôi là thế này nhưng tôi sẽ như thế kia. Tôi sẽ là gì không bao giờ xảy ra bởi vì tôi chưa bao giờ tâm trong sạch thấu hiểu “cái đang là”. Sự hiểu biết của cái “đang là” là tức thì; Bạn không phải phân tích, và phải trải qua mọi sự tra tấn.
Ta không thích dùng từ “giác ngộ”. Nó chuyển tải ý nghĩa của các vị đạo sư này. Họ không biết họ đang nói gì, không phải bởi người diễn giả biết, điều đó sẽ là sự ngờ nghệch ở ông ta, nhưng ta thấy được sự liên hệ khi họ thuyết giảng về sự thành tựu giác ngộ, từng bước và từng bước một, tu tập và để tâm trí trở nên đần độn, máy móc và ngu si.
Dù họ là đạo sư Đông phương hoặc Tây phương, hãy hoài nghi lời dạy của họ. Cũng xin hãy hoài nghi lời dạy của người diễn giả - còn hơn thế nữa, bởi vì mặc dù ông ta rất rõ ràng về tất cả mọi vấn đề, điều đó không có nghĩa là ông ta là người duy nhất thấy biết, như vậy càng phi lý hơn nữa. Tâm trí phải thoát khỏi tất cả mọi uy quyền – không tín đồ, đệ tử hoặc khuôn mẫu cơ cấu.
Người hỏi hỏi là: Làm sao ta biết các vị đạo sư này đang nói lời thật? Làm sao bạn biết là các đạo sĩ đạo phương, linh mục, giám mục, hồng y, Đức Giáo Hoàng nói hật? Thay vì tìm tới Ấn độ để chấp nhận các vị đạo sư này, hãy cân nhắc trước, làm sao bạn biết được là họ đang nói lời thật? Có lẽ tất cả các vị này đều đang bận rộn với sự lừa đảo, có nghĩa là tiền bạc, danh vọng địa vị và uy quyền, điểm đạo và vân vân và vân vân. Hãy hỏi họ, “Tại sao ngài đặt ngài trong vị trí uy quyền như vậy? Hãy hoài nghi tất cả mọi lời họ dạy và chẳng sớm bạn sẽ khám phá ra rằng họ ném bạn ra ngoài. Có một lần xảy ra, có một vị đạo sư rất là danh tiếng đã tìm đến người diễn giả. Ông ta nói, “Tôi là một đạo sư với vô số tín đồ. Tôi bắt đầu trước với một tín đồ và bây giờ tôi có hàng nghìn tín đồ và hơn thế nữa, cả Tây phương lẫn Đông phương, đặc biệt là Tây phương. Tôi không thể thiếu họ được. Họ là một phần của tôi và tôi là một phần của họ. Họ đã xây dựng tôi và tôi đã xây dựng họ.” Các đệ tử đó đã xây dựng một bậc đạo sư, và người đạo sư này xây dựng đệ tử và ông ta không thể buông thả họ đi. Bằng cách đó, uy quyền trong thế giới “tâm linh” được thiết lập. Thấy sự nguy hiểm của nó hay không. Nơi nào có uy quyền trong địa hạt của tâm trí và trái tim thì nơi đó không có tình thương - tình thương giả tạm thì có lẽ, nhưng vô nghĩa trong chiều sâu của tính mật thiết, tình thương và sự chăm lo này.
Để tìm hiểu ai là người nói lời thật, xin hãy đừng tìm kiếm nhưng chỉ hãy đặt câu hỏi. Chân lý không phải là một cái gì mà bạn tìm đến. Chân lý chỉ đến khi tâm trí toàn triệt và hoàn toàn giải thoát tất cả mọi vấn đề này. Sau đó thì bạn sở hữu lòng từ bi và tình thương; không phải cho đạo sư của bạn, không phải cho gia đình của bạn, không phải cho lý tưởng của bạn hoặc Đấng Cứu Thế của bạn, nhưng tình thương không động cơ, được tác động bởi trí tuệ. Và bạn nghĩ rằng Chân lý là một cái gì mà bạn mua bán từ người khác.
Các bậc đạo sư Tây phương và Đông phương đều trích dẫn câu châm ngôn cổ này, “Hãy tự thắp đuốc cho chính mình”. Nó rất cổ xưa và là một lời dạy rất nổi tiếng tại Ấn Độ. Và họ lặp đi lặp lại lời dạy đó, còn thêm vào, “Bạn không thể tự thắp đuốc cho chính mình trừ phi tôi ban nó cho bạn”.
Con người rất dễ tin. Sai lầm là ở chỗ đó. Tất cả đều muốn một cái gì – trẻ và già. Đối với lớp trẻ thì thế giới này quá tàn bạo. Đối với họ thì thế hệ của người già đã tạo ra một thế giới kinh khủng. Họ không có vị trí nào trong thế giới này. Họ lạc lõng nên họ phải rượu chè và phải sử dụng cần sa; Đủ sự việc diễn ra với nhóm trẻ; các công xã, những cuộc truy hoan trác tang, chạy đuổi theo nhau đến Ấn Độ, tìm đến các bậc đạo sư, để tìm một ai đó bảo họ phải nên làm gì – người nào mà họ có thể tin cậy được. Họ tìm đến đó, tuổi trẻ, tươi mát, không hiểu biết, và các vị đạo sư này lại cho họ cảm giác là họ được hướng dẫn và được bảo vệ. Đó là tất cả những gì mà họ muốn. Họ không thể tìm được điều đó ở cha mẹ họ, từ các giáo sĩ đạo phương của họ, từ các bác sĩ tâm lý, bởi vì cha mẹ họ, giáo sĩ địa phương và các nhà tâm lý gia cũng đều bối rối như nhau. Họ tìm đến quốc gia nguy hiểm này, quốc gia Ấn Độ và họ bị dính mắc đến hàng nghìn người. Họ đang tìm kiếm sự an ủi. Có người nói rằng, “Tôi sẽ chăm sóc cho bạn. Tôi sẽ có trách nhiệm với bạn. Hãy làm điều này. Hãy làm điều kia” và đây là một trạng thái rất là hạnh phúc và khoái lạc, bởi vì họ đã được dặn dò, “Bạn có thể làm bất cứ điều gì bạn muốn, đắm chìm trong dục, rượu chè, cờ bạc vân vân và vân vân.”
Cũng như vậy, thế hệ người già hơn thì cũng cùng chung một vị trí. Chỉ là họ diễn đạt nó một cách cầu kỳ hơn. Họ tương tợ như nhau, trẻ và già khắp nơi trên thế giới. Nhưng không ai có lòng hướng dẫn và soi sáng cho họ. Chỉ có bản thân bạn mới có thể làm được điều đó, nhưng bạn phải hoàn toàn vững vàng và đơn độc. Đó là một hiện tượng đáng kinh sợ đối với cả già lẫn trẻ. Nếu bạn thuộc về bất cứ cái gì, theo bất kỳ một ai đó, bạn đã rơi vào sự đồi trụy rồi. Hãy thấu hiểu điều này thật thâm sâu, với những giọt lệ trong mắt bạn: Khi không có đạo sư, không có bậc thầy và không đệ tử, chỉ có bạn như là một con người đang sống trong thế giới này – thế giới, xã hội mà bạn đã tạo ra. Và nếu bạn không làm điều gì đó cho chính mình, thì xã hội này cũng sẽ không giúp đỡ gì được cho bạn. Ngược lại, xã hội muốn bạn hãy như bạn đang là. Đừng thuộc về bất cứ cái gì, đừng tìm đến bất kỳ tổ chức hoặc trụ sở cơ quan nào. Đừng theo một ai cả. Đừng là một đệ tử của bất kỳ ai. Bạn đang là một con người đang sống trong thế giới kinh khủng này: Một con người là thế giới và thế giới này là bạn. Bạn phải sống tại đây, hãy thấu hiểu nó và siêu vượt trên chính mình.
VẤN ĐÁP
Nguyên Tác: Questions And Answers
JIDDU KRISHNAMURTI
Chuyển Ngữ: Nhất Như 2013
https://thuvienhoasen.org/a17908/van-dap
Nhận xét
Đăng nhận xét