TRIẾT LÍ VÀ LỜI CHỈ LÀ CÁI THAY THẾ CHO KINH NGHIỆM THỰC
Thầy giải thoát bạn khỏi lời, thầy giải thoát bạn khỏi mọi loại triết lí tưởng tượng. Thầy đem bạn tới trạng thái của im lặng vô lời. Thất bại của tôn giáo và triết lí là ở chỗ tất cả chúng đều trở thành cái thay thế cho kinh nghiệm thực. Cảnh giác với nó đi!
Học giả là người què, tê liệt, treo trong đầu họ. Họ đã quên mất mọi thứ ngoại trừ lời. Họ là những người làm ra hệ thống lớn. Họ tích luỹ các lí thuyết đẹp; họ thu xếp chúng trong các hình mẫu đẹp, nhưng đó là mọi điều họ làm. Họ không biết cái gì - mặc dầu họ lừa người khác và tự lừa bản thân mình, điều đó họ biết.
Rất khó kéo họ ra. Họ sống trong lời riêng của họ. Họ đã quên rằng thực tại có cái gì khác trong nó ngoài lời. Họ hoàn toàn điếc, hoàn toàn mù. Họ không thể thấy được, họ không thể nghe được, họ không thể cảm được. Lời là lời. Bạn không thể thấy được chúng, bạn không thể cảm được chúng, nhưng chúng có thể cho bạn bản ngã lớn.
Cảnh giác về bị mất hút trong triết lí và tôn giáo nếu bạn thực sự muốn biết chân lí là gì. Cảnh giác về việc là người Ki tô giáo, người Hindu, người Hồi giáo, vì chúng toàn là những con đường của điếc, mù, không nhạy cảm.
Đó là cách nó diễn ra giữa các giáo sư, các triết gia, các nhà thượng đế học. Họ không thể nghe thấy điều đang được nói. Họ có ý tưởng riêng của họ và họ đầy các ý tưởng đó, nhiều tầng dầy những lời tới mức thực tại không thể đạt tới họ được.
Thiền nói: Nếu ông có thể bỏ việc triết lí, có hi vọng cho ông. Khoảnh khắc bạn bỏ việc triết lí bạn trở thành hồn nhiên như đứa trẻ. Nhưng nhớ lấy: - Thiền nhấn mạnh vào ‘không việc biết’ không có nghĩa là nó nhấn mạnh vào dốt nát. ‘Không việc biết’ không phải là dốt nát; ‘không việc biết’ là trạng thái của hồn nhiên. Không có tri thức không có dốt nát; cả hai đã bị siêu việt lên.
Người dốt nát là người không để ý cái gì; đó là cách từ này tới. Gốc là "ignoring-không để ý." Người dốt nát là người liên tục không để ý tới cái gì đó bản chất. Theo cách đó người thông thái là người dốt nát nhất, vì người đó biết về cõi trời và địa ngục và người đó chẳng biết gì về bản thân mình. Người đó biết về Thượng đế, nhưng người đó không biết gì về mình là ai, tâm thức này bên trong là gì. Người đó là người dốt vì người đó không để ý điều nền tảng nhất trong cuộc sống: người đó không để ý tới bản thân mình. Người đó giữ cho bản thân mình bị bận bịu với điều không bản chất. Người đó là người dốt - đầy tri thức, vậy mà hoàn toàn dốt.
‘Không việc biết’ đơn giản nghĩa là trạng thái của vô trí. Tâm trí có thể thông thái, tâm trí có thể dốt nát. Nếu bạn có chút ít thông tin bạn sẽ bị coi là dốt; nếu bạn có nhiều thông tin bạn sẽ được coi là thông thái. Giữa dốt nát và tri thức khác biệt là ở số lượng, ở mức độ. Người dốt là ít thông thái, có vậy thôi; chính người thông thái có thể dường như là ít dốt nát với thế giới, nhưng họ không khác, chất lượng của họ là không khác.
(Từ “A, cái này!” - Osho)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại