Tự tử
CON NGƯỜI SỐNG VÌ CÁC ẢO TƯỞNG; ẢO TƯỞNG GIỮ CHO HỌ HI VỌNG
Friedrich Nietzsche là đúng. Ông ấy nói, "Xin đừng phá huỷ dối trá của mọi người, ảo tưởng của họ, vì nếu phá huỷ ảo tưởng của họ, họ sẽ không có khả năng sống chút nào; họ sẽ sụp đổ." Họ sẽ không tìm ra cái gì đáng để sống. Họ sống vì các ảo tưởng; ảo tưởng giữ cho họ hi vọng. Họ sống trong ngày mai, điều không bao giờ tới. Họ sống trong tham vọng điều không bao giờ được hoàn thành; nhưng dù được hoàn thành hay không, qua những tham vọng đó và ham muốn và ảo tưởng và mong đợi và hi vọng, họ có thể kéo lê các kiếp sống của họ tới nấm mồ. Nếu bạn phá huỷ ảo tưởng của họ, họ có thể đơn giản chết bất đắc kì tử ở đây và bây giờ vì thế thì sẽ không ích gì mà sống.
Và bất kì khi nào bạn nghĩ tới tự tử, nhớ lấy, tại sao bạn nghĩ tới tự tử? Hi vọng nào đó đã biến thành chua cay, mong đợi nào đó đã biến thành thất vọng, ham muốn nào đó đã chứng tỏ là vô tích sự. Bạn đã trở nên nhận biết; ngay cả trong vô nhận biết của bạn, chút ít tia sáng của nhận biết đã xuyên thấu vào bạn. Bạn đã thấy, có thể chỉ trong một khoảnh khắc, một thoáng nhìn, cũng hệt như tia sét trong đêm tối. Với khoảnh khắc đó tất cả đều sáng và bạn đã thấy rằng cách bạn đang sống là giả và không có việc hoàn thành nếu bạn sống theo cách giả. Lập tức ý tưởng về tự tử nảy sinh trong bạn.
Ngày càng nhiều người tự tử ngày nay, nhiều hơn bao giờ. Nhiều người tự tử ở phương Tây hơn ở phương Đông. Điều đó có vẻ rất kì lạ, rất phi logic. Nó không nên như vậy, vì ở phương Đông mọi người đang chết đói nhưng họ không tự tử. Ở phương Tây họ có mọi thứ mà con người bao giờ cũng ham muốn. Mọi người có hai nhà - một nhà ở thành phố, một nhà ở vùng núi non hay bãi biển, ở thôn quê. Họ có ga ra 2 ô tô... và mọi loại vật dụng mà công nghệ đã làm thành sẵn có.
Lần đầu tiên, phương Tây đã thành công trong việc giàu có, nhưng nhiều người đang tự tử ở đó hơn ở phương Đông. Tại sao? - bởi lẽ đơn giản là phương Đông có thể vẫn còn hi vọng và phương Tây đang trở nên nhận biết rằng không có hi vọng. Khi bạn không có cái gì đó bạn có thể hi vọng về nó; khi bạn có nó, làm sao bạn có thể hi vọng cái gì hơn nữa? Đồ vật có đó và không cái gì đã xảy ra qua nó. Bạn có tiền, bạn có vợ ngoan, con cái, chồng, danh giá, kính trọng - và đột nhiên bạn trở nên nhận biết trong giầu có này rằng sâu bên dưới bạn là hổng hoác, nghèo nàn, là kẻ ăn xin và không gì khác. Toàn thể nỗ lực để đạt tới mọi thứ này đã thất bại. Mọi thứ có đó, nhưng không hoàn thành nào đã xảy ra qua chúng. Đây là nguyên nhân của nhiều tự tử ở phương Tây.
Ở phương Tây nữa, nhiều người Mĩ tự tử hơn bất kì ai khác vì họ là giầu có nhất, họ ở nhiều nhất trong trạng thái choáng: "Mọi hi vọng mà vì chúng, chúng ta đã sống hàng thế kỉ đều được hoàn thành, và vậy mà chẳng cái gì được hoàn thành." Và điều này sẽ là vậy ngày càng nhiều hơn: ngày càng nhiều người sẽ tự tử.
Friedrich Nietzsche là đúng: người thường không thể sống mà không có ảo tưởng. Đừng lấy đi ảo tưởng của người đó khỏi người đó!
(Từ “A, cái này!” - Osho)
Nhận xét
Đăng nhận xét