Và chỉ thế thì bạn sẽ nhận biết về cuộc sống này và tính ảo tưởng của nó; thế thì bạn sẽ có khả năng thấy rằng thế giới của ham muốn, giận dữ, ghen tị, tham vọng,... chỉ là một dạng mơ được thấy bằng mắt mở ban ngày. Và nếu bạn có thể thấy rằng thế giới này là mơ, bạn đang trên bờ ranh của tỏ ngộ (satori: đốn ngộ).

BẢN CHẤT CỦA THẾ GIỚI HIỆN SINH ? (1) - Còn tiếp...
Thế giới này là thế giới của sinh và tử, và các Thượng đế, các thần linh mà bạn đã tạo ra từ tưởng tượng của bạn đều là một phần của thế giới này - chúng sẽ chết. Bạn, thế giới của bạn, các thần linh của bạn, chúng tất cả đều sẽ chết; bởi vì thế giới này được tạo ra bởi ham muốn của bạn, và các thần linh cũng được tạo ra bởi ham muốn và tưởng tượng của bạn.
Bạn không biết mình là ai - làm sao bạn có thể biết Thượng đế thực? Và làm sao bạn có thể biết thế giới thực? Bất kỳ cái gì bạn biết đều là sự phóng chiếu, là một loại dạng mơ. Vâng, khi mơ có đó, nó có vẻ thật. Mọi đêm bạn đều mơ, và bạn biết rằng trong mơ bạn không bao giờ nghi ngờ nó cả, bạn không bao giờ hoài nghi nó, bạn không bao giờ nêu ra câu hỏi.
Nhà huyền môn George Gurdjieff (bậc thầy chứng ngộ người Nga, ‘1866-1949’) thường nói với các đệ tử của ông ấy, "Mọi đêm khi các ông đi ngủ, khi các ông chỉ bên bờ ranh và bức màn của giấc ngủ sắp sửa buông xuống, các ông vẫn còn nhớ được chút ít, chưa chìm ngập trong bóng tối của giấc ngủ, một chút ít của nhận biết, và giấc ngủ đang tới... những khoảnh khắc đó, những khoảnh khắc giữa thức và ngủ," Gurdjieff thường nói, "những khoảnh khắc đó là rất có ý nghĩa. Nêu ra câu hỏi trong tâm trí ông và cứ lặp lại nó trong khi các ông đang rơi dần vào giấc ngủ. Một câu hỏi đơn giản: "Nó có thực không? Nó có dành cho cái thực không?" Cứ lặp lại câu hỏi này trong khi các ông đang chìm dần vào giấc ngủ, để cho một ngày nào đó trong mơ các ông có thể hỏi: "Nó có thực không?" Ngày đó đem lại phúc lành lớn.
Nếu bạn có thể hỏi trong mơ, "Nó có thực không?" mơ lập tức biến mất. Ở đây bạn hỏi, và ở kia mơ không còn nữa. Đột nhiên có một sự khải lộ thức tỉnh lớn lao xảy ra bên trong. Trong giấc ngủ bạn trở nên tỉnh táo. Việc ngủ tiếp tục; do đó có cái đẹp vô cùng của kinh nghiệm của nó. Việc ngủ tiếp tục; thân thể vẫn còn ngủ, tâm trí vẫn còn ngủ, nhưng cái gì đó bên ngoài thân thể và tâm trí trở nên tỉnh táo; một nhân chứng nảy sinh trong bạn. "Nó có thực không?" - nếu bạn hỏi điều đó trong mơ của mình... rất khó nhớ bởi vì khi bạn đang mơ bạn đã quên hoàn toàn bản thân mình. Do đó có phương cách này - trong khi đang lơ lửng rơi dần vào giấc ngủ, cứ lặp lại câu hỏi này: "Nó có thực không? Nó có thực không?..." Rơi vào giấc ngủ vẫn lặp câu hỏi này.
Ở đâu đó giữa ba và chín tháng, một ngày nào đó điều đó xảy ra - trong mơ đột nhiên câu hỏi này nảy sinh: “Nó có thực không?” và bạn có một trong những kinh nghiệm sâu sắc nhất của cuộc đời bạn. Khoảnh khắc câu hỏi này nảy sinh, mơ lập tức biến mất, và có trống rỗng, và im lặng hoàn toàn. Giấc ngủ có đó vậy mà một ánh sáng nhỏ của nhận biết, một sự thoáng nhìn về cái gì đó xảy ra.
Và chỉ thế thì bạn sẽ nhận biết về cuộc sống này và tính ảo tưởng của nó; thế thì bạn sẽ có khả năng thấy rằng thế giới của ham muốn, giận dữ, ghen tị, tham vọng,... chỉ là một dạng mơ được thấy bằng mắt mở ban ngày. Và nếu bạn có thể thấy rằng thế giới này là mơ, bạn đang trên bờ ranh của tỏ ngộ (satori: đốn ngộ).
(Từ: “Thiền huyền môn” - Osho) - Còn tiếp.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại