“…BUÔNG CHỈ LÀ ĐỂ YÊN MÀ THẤY, KHÔNG CỐ NẮM GIỮ HAY LOẠI BỎ GÌ CẢ, CHỈ THUẦN QUAN SÁT TỰ NHIÊN…”

Câu hỏi:
Kính thưa thầy!
Con nghe rất nhiều pháp thoại của thầy và con hiểu cho dù mình ở trong bất cứ trường hợp nào hoặc hoàn cảnh nào nếu mình vui vẻ chấp nhận để học bài học của mình thì cho dù mình có là gì cũng không sao. Không biết con hiểu như vậy đã đúng chưa?
Con có vài câu hỏi mong thầy giúp dùm con:
Khi con giữ tâm chánh niệm mọi lúc mọi nơi nhưng chỉ được 1 chút con liền phát hiện ra tâm con đang đi theo 1 cuộc trò chuyện với 1 ai đó hoặc đang chuẩn bị 1 món ăn cho buổi chiều, khi nhớ sực ra con thấy liền ngay đó, tâm con tức thì chặn ngay suy nghĩ đó lại, đó là bản ngã phải không thầy? Con nên làm gì để không sắp đặt suy nghĩ của mình?
Trong cuốn "Sống trong thực tại" thầy có nói mình có quá nhiều vọng niệm giống như sợi thun đã bị kéo giãn khó mà trở lại bình thường được, con thấy con bị như vậy con đã để cho tâm con suy nghĩ quá nhiều và quá lâu, con bị trầm cảm. Sau khi nghe nhiều bài pháp thoại của thầy con đang tập buông bỏ nhưng rất khó thầy ạ. Xin thầy giúp dùm con để con buông bỏ sẽ giúp được con gái 8 tuổi của con. Con xin cám ơn thầy.

Trả lời:
Con đừng cố buông, buông chỉ là để yên mà thấy, không cố nắm giữ hay loại bỏ gì cả, chỉ thuần quan sát tự nhiên để thấy các tạp niệm như nó đang là thôi, còn nó hết hay không, không thành vấn đề. Nếu con cố gắng loại bỏ nó thì chỉ làm gia tăng trầm cảm. Khi trọn vẹn cảm nhận nó thì con sẽ thấy nó tự sinh tự diệt mà con không cần phải can thiệp gì cả.

Thầy Viên Minh
Nguồn: Mục Hỏi Đáp
www.trungtamhotong.org

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại