Chỉ Bỏ Nhị Nguyên Và Nó Có Đó
Chỉ Bỏ Nhị Nguyên Và Nó Có Đó
Tại sao tôi cứ nói với bạn trong khi ngôn ngữ là nhị nguyên, không là chân lý.
Khi tôi nói với bạn tới điểm: bạn sẵn sàng là im lặng; vứt mọi điều tôi đã nói cho bạn đi; nó là vô dụng, mang nó thậm chí là nguy hiểm. Khi bạn đã đi tới nhận ra rằng ngôn ngữ là vô dụng, nguy hiểm, rẳng việc nói thành lời bên trong là rào chắn duy nhất, và khi bạn sẵn sàng là im lặng, thế thì nhớ cho rõ – không mang bất kì cái gì tôi đã nói cho bạn. Vì chân lí không thể được nói, và mọi điều có thể được nói thì không thể là đúng. Được nhẹ gánh với nó đi.
Điều cuối cùng Zarathustra nói với đệ tử của ông ấy là rất hay. Ông ấy đã dạy họ. Ông ấy đã cho họ những thoáng nhìn. Ông ấy đã khuấy động hồn của họ. Ông ấy đã thách thức họ tới cuộc phiêu lưu tối thượng. Điều cuối cùng ông ấy đã nói cho họ là, ‘Bây giờ ta đang từ biệt các ông. Bây giờ cảnh giác về Zarathustra.’
Thế là họ hỏi, ‘Thầy nói gì vậy? Cảnh giác về Zarathustra sao? Thầy là thầy giáo của chúng tôi, thầy của chúng tôi, hi vọng duy nhất của chúng tôi.’
Và Zarathustra đã nói, ‘Mọi điều ta đã nói cho các ông, bây giờ cảnh giác về nó. Đừng bám lấy ta, bằng không ta sẽ trở thành sự lệ thuộc cho các ông.’
Khi chiếc gai đã kéo ra chiếc gai trong bạn, vứt chiếc gai kia đi cùng nó. Khi tôi đã chuẩn bị cho bạn để chuyển vào im lặng, thế thì cảnh giác về tôi. Thế thì bất kì cái gì tôi đã nói đều phải bị vứt đi; nó là rác rưởi, vô dụng. Nó có tiện ích cho tới điểm trước khi bạn sẵn sàng lấy cú nhảy vào im lặng. Không cái gì có thể được nói về cái siêu việt lên trên cả hai. Chỉ ngần này có thể được nói – và điều này thực sự là quá nhiều. Nếu bạn có thể hiểu, điều này là đủ để chỉ hướng tới nó.
Tôi đang nói điều này – rằng nếu tâm trí bạn trở nên trống vắng toàn bộ lời, bạn sẽ biết nó. Khi bạn không bị nặng gánh với ý nghĩ, bạn sẽ nhận ra nó, vì nó đã có đó rồi. Nó không phải là cái gì đó sắp xảy ra; nó đã xảy ra bên trong bạn rồi. Bạn chỉ là việc diễn đạt của nó. Nhưng bạn mê mải, tham gia với ý nghĩ, với mây nhiều tới mức bạn bỏ lỡ chìa khoá. Bạn quá tập trung vào mây; bạn đã quên bầu trời. Cho phép mây tan tác đi, và bầu trời bao giờ cũng có đó chỉ đợi bạn. Cõi bên kia đang đợi bạn. Chỉ bỏ nhị nguyên và nó có đó.
Osho
Nhận xét
Đăng nhận xét