Chưa đọc
🏵❤🍀"THỰC THẤY, THỰC NGHE, THỰC XÚC, THỰC BIẾT"
⭐Kính thưa Thầy...Xin Thầy hoan hỷ giảng dạy cho chúng con thấu hiểu bài kệ sau đây của Đức Phật:
Thấy như thực thấy
Nghe như thực nghe
Xúc như thực xúc
Biết như thực biết.
Ngụ ý của bài kệ này như thế nào? Hàm chứa điều gì, xin thầy chỉ dạy.
🏵Trả lời:
Thấy, nghe, xúc, biết tức kiến, văn, giác, tri nên gọi chung là tri kiến. Như vậy bài kệ này nói đến tri kiến như thực (yathàbhuta ñàna-dassana). Thấy là nhãn thức, nghe là nhĩ thức, xúc dùng trong bài kệ này ứng dụng chung cho tỷ thức, thiệt thức, thân thức, và biết là ý thức. Nếu tâm rỗng lặng, trong sáng không bị lý trí vọng thức hay tình cảm tham sân xen vào thì khi thấy, nghe, xúc, biết pháp đều như thị như thực, gọi là thấy biết thực tánh (paramattha). Nếu tâm bị che lấp bởi lý trí, tình cảm thì chỉ thấy biết qua ý niệm, quan niệm, thành kiến, hay cảm tình ưa ghét v.v... nên sẽ là cái thấy chủ quan, không như thực, hay nếu có đúng thì chỉ đúng theo khái niệm chế định (paññatti). Cái biết này gọi là kiến thức. Tóm lại, tri kiến là thấy biết trực tiếp, thực tế và vô ngôn, còn kiến thức là một số thông tin vay mượn đã được mã hoá qua ngôn ngữ. Vậy không nên tin vào kiến thức mà cần phải thấy biết như thực theo bài kệ Phật dạy. Đó là cốt lõi của thiền Vipassanà Nguyên Thuỷ và thiền Kiến Tánh của Thiền Tông.
🌾🌾🌾
...Đôi lúc con thấy mình hình như không còn bản ngã, khi người khác nói năng chạm tự ái con đều bỏ qua, nhưng trong sâu thẳm con thấy mình vẫn có nỗi buồn, một thời gian sau con mới quên. Như vậy con vẫn chưa tốt phải không Thầy? Làm thế nào con khắc phục được điều đó để sự tu tập tiến bộ hơn. Con xin cám ơn Thầy ...
🏵Trả lời:
Khi buồn mà con thấy "Ta buồn" hay "buồn này là của Ta" thì đó chính là ngã và ngã sở (có năng sở). Nhưng nếu khi buồn con chỉ thấy trạng thái buồn như nó là trong nhân duyên sinh diệt của nó, thì đó thuần túy là tánh biết thấy pháp chứ không có ngã và ngã sở. Trong tánh biết, mắt tự thấy sắc, tai tự nghe âm thanh..., tâm tự biết pháp nên trong thấy biết đó hoàn toàn ngã không và pháp cũng không (không có năng sở).
🌾🌾🌾
...nhờ trải nghiệm và chiêm nghiệm ...con sẽ thấy ra trong thấy chỉ có thấy, trong nghe chỉ có nghe mà không có cái ta ảo tưởng trong đó. Ngay cả khi có cái ta thì tánh biết cũng chỉ thấy nó sinh diệt vậy thôi chứ không lấy "cái ta biết" để kiểm duyệt, thì con sẽ thấy pháp như nó là một cách nhẹ nhàng thanh thoát.
🌾🌾🌾
...khi vọng niệm hay tạp niệm khởi lên nếu con niệm Phật để đưa tâm về với thực tại thân tâm thì con cảm thấy hình như mình đang dùng ý chí của bản ngã để kéo tâm về thì phải? Còn nếu con để yên cho vọng khởi lên thì con lại thường bị cuốn trôi theo dòng vọng niệm đó và quên luôn thực tại. Điều này đặc biệt thường xảy ra khi con nhắm mắt lại. Vậy con nên làm như thế nào ạ? Xin thầy hướng dẫn cho con!
🏵Trả lời:
Con nói đúng. Nếu niệm Phật không đúng thì bị dồn nén, ức chế. Nếu "để yên" không đúng thì không phải là buông xả mà thành buông lung, buông thả... Vậy "để yên" đúng nghĩa là không phê phán, kiểm duyệt hay giải quyết lăng xăng, mà là thấy nó như nó là với tâm rỗng lặng trong sáng. Không phải trở về thực tại nào khác mà thực tại lúc đó chính là vọng niệm. Nếu con thấy rõ vọng niệm sinh diệt đúng thực tánh của nó thì làm sao còn bị cuốn trôi theo vọng niệm được nữa?
🌾🌾🌾
...lặng lẽ cảm nhận được mọi thứ đang xảy ra một cách minh bạch đúng diễn trình sinh diệt của căn - trần - thức và những phản ứng nội tâm (kiết sử).
Nếu thấy mắt chỉ là mắt không phải ta, sắc chỉ là sắc không phải của ta, thức chỉ là thức không phải tự ngã của ta, kiết sử chỉ là pháp duyên sinh do cái ta ảo tưởng mà ứng khởi... thì đó là cái thấy của niệm pháp vậy.
Thầy Viên Minh
www.trungtamhotong.org
Ảnh Đà Lạt Việt Nam
Nhận xét
Đăng nhận xét