Thiền là gì?

Thiền không là gì ngoài khoảng thời gian mà bạn có thể thư giãn hoàn toàn vào chính mình, khi bạn đóng lại mọi cánh cửa, mọi giác quan của mình, với những kích thích bên ngoài. Bạn biến mất khỏi thế giới. Bạn quên thế giới như thể nó không còn tồn tại - không báo chí, không đài phát thanh, không truyền hình, không con người. Bạn đang ở một mình trong con người bên trong nhất của bạn, thư thái, ở nhà.

Thiền là không tập trung mà là thảnh thơi. Người ta đơn giản thảnh thơi trong bản thân mình. Bạn càng thảnh thơi, bạn càng cảm thấy bản thân mình cởi mở, mong manh. Bạn càng thảnh thơi, bạn càng ít cứng nhắc, bạn trở nên ngày càng linh động và bỗng nhiên sự tồn tại bắt đầu thấm vào bạn. Bạn không còn giống như đá nữa, bạn có sự bắt đầu. Thảnh thơi có nghĩa là cho phép bản thân mình rơi vào trạng thái bạn không làm gì cả, bởi vì khi bạn đang làm điều gì đó, căng thẳng sẽ tiếp tục. Đó là trạng thái không làm. Bạn đơn giản thảnh thơi và bạn tận hưởng cảm giác thảnh thơi.

Thảnh thơi trong bản thân mình. Chỉ nhắm mắt lại và lắng nghe mọi điều đang xảy ra tất cả xung quanh. Không cần phải cảm thấy điều gì như sự sao lãng cả. Khoảnh khắc bạn cảm thấy, đó là sao lãng, bạn đang chối bỏ Thượng đế. Khoảnh khắc này Thượng đế tới với bạn như một con chim - bạn đừng chối bỏ. Ngài đã gõ cửa nhà bạn như một con chim. Khoảnh khắc tiếp ngài đã thành như một con chó, đang sủa, hay như một đứa trẻ kêu khóc, hay như một người điên cười khanh khách. Đừng chối bỏ, đừng bác bỏ, chấp nhận thôi - bởi vì nếu bạn chối bỏ, bạn sẽ trở nên căng thẳng. Tất cả mọi chối bỏ đều gây căng thẳng. Chấp nhận. Nếu bạn muốn thảnh thơi, chấp nhận là cách thức. Chấp nhận bất kì cái gì đang xảy ra tất cả xung quanh, để cho nó trở thành một tổng thể hữu cơ. Nó đang đấy! Bạn có thể biết nó, bạn có thể không biết nó - mọi thứ đều có quan hệ lẫn nhau. Những con chim này, cây cối này, bầu trời này, mặt trời này, trái đất này, bạn, tôi, tất cả đều có liên hệ. Nó là một đơn vị hữu cơ. Nếu mặt trời biến mất, cây cối sẽ biến mất, nếu cây cối biến mất, chim chóc sẽ biến mất, nếu chim và cây biến mất, bạn cũng không thể ở đây được, bạn sẽ biến mất. Đây là môi trường sinh thái. Mọi thứ đều có liên quan mật thiết với mọi thứ khác.

Cho nên đừng chối bỏ bất kì cái gì, bởi vì khoảnh khắc bạn chối bỏ, bạn đang chối bỏ cái gì đó trong bạn. Nếu bạn chối bỏ những con chim đang hót này thế thì cái gì đó trong bạn cũng bị chối bỏ.

Thiền phải trở thành chính cuộc sống của bạn, chính nhịp đập trái tim bạn. Cái ngày đó là ngày được phúc lành nhất khi bạn không phải thiền - bạn là việc thiền. Chính bản thể bạn, dù bạn đang làm hay không làm bất kỳ cái gì, là im lặng, an bình, yêu thương, tỉnh táo và nhận biết về cái vĩnh hằng của nó.

Kinh nghiệm này là kinh nghiệm thiêng liêng duy nhất . Kinh nghiệm này đem lại hồn nhiên của bạn, một tâm thức im lặng thuần khiết, vui mừng trong mọi thứ mà nó làm. Toàn bộ vũ trụ trở thành lễ hội và cuộc sống không còn là khốn khổ nữa. Mọi khoảnh khắc sự tồn tại đều có sẵn cho bạn để vui sướng, ca hát, nhẩy múa, yêu thương, và mở rộng năng lượng sống của bạn.

Tâm trí chỉ nghĩ, thiền sống.

Tâm trí là thứ rất nhỏ.

Thiền là bao la như toàn bộ sự tồn tại.

 Thiền là trạng thái không ý chí, trạng thái không hành động. Nó là thảnh thơi. Người ta chỉ thả mình vào bản thể mình, và bản thể đó cũng giống hệt như bản thể của tất cả. 

Trong thiền bạn không làm bất kì điều gì đặc biệt, bạn chỉ đơn giản hiện hữu. Nó không có quá khứ, không bị quá khứ vấy bẩn. Nó không có tương lai, nó là sự thuần khiết của tất cả tương lai. Nó là điều Lão Tử đã gọi là vi vô vi, hành động qua bất hành. Đây là điều các thiền sư đã từng nói: ngồi im lặng không làm gì, xuân tới và cỏ tự nó mọc lên. Nhớ lấy, ‘tự nó’ - chẳng có gì phải làm cả. Bạn không kéo cỏ mọc lên; xuân tới và cỏ tự nó mọc lên.

Trạng thái đó - khi bạn cho phép cuộc sống diễn ra theo ý riêng của nó, khi bạn không muốn hướng dẫn nó, khi bạn không muốn đưa ra bất kì việc điều khiển gì cho nó, khi bạn không thao túng, khi bạn không bó buộc bất kì kỉ luật nào lên nó - trạng thái của tự phát không kỉ luật thuần khiết đó, chính đó là thiền.

Nhớ  lấy, thiền sẽ  đem bạn  tới ngày càng nhiều thông minh hơn, thông minh vô hạn, thông minh rực rỡ. Thiền sẽ  làm cho bạn sống  động hơn và nhạy cảm hơn; cuộc sống của bạn sẽ  trở  nên giầu có hơn.

__________________

Thiền là cách sống

Điều này phải được nhớ -- thiền không thể là một phần được. Hoặc nó là cái toàn thể hoặc không. Nó là thứ hai mươi bốn giờ. Bạn không thể làm nó và bỏ nó. Nó không phải là mảnh mẩu như việc bạn đi nhà thờ hay bạn đi đền chùa, thiền trong vài phút và được kết thúc với nó. Nó không phải là hành động mà bạn có thể làm và được kết thúc. Nó không phải là hành động, nó là bạn. Làm sao bạn có thể làm nó và được kết thúc? Nó là dành cho hai mươi bốn giờ. Thiền là cách sống. Nó không phải là hoạt động, nó là chính bản thân bạn. Nó phải là thường xuyên, nó phải là liên tục, nó phải là hiện hữu, dù bạn đang bước, đang ăn, hay thậm chí bạn đang ngủ, nó phải có đó. Nó phải trở thành sự liên tục được kết tinh. Chỉ thế thì Chứng ngộ xảy ra, không bao giờ trước điều đó.

Tất nhiên lúc ban đầu bạn phải bắt đầu. Bạn làm nó buổi sáng, đôi khi bạn làm nó buổi tối, thế rồi bạn quên nó và ngay cả điều đó cũng giúp đỡ. Nhưng nó chưa là thiền đâu, nó vẫn là hoạt động. Nó đã không trở thành một phần của bản thân bạn. Nó còn chưa giống như việc thở. Bạn có thể làm việc thở buổi sáng và thế rồi bỏ nó không? Thiền phải trở thành giống như thở, liên tục cùng bạn. Và một khoảnh khắc tới khi nó thậm chí trở nên sâu hơn thở, vì thở cũng không thường xuyên. Nó không thực sự là thường xuyên. Khi bạn thở vào có một khoảnh khắc việc thở dừng lại. Khi bạn thở ra có một khoảnh khắc, một phần của khoảnh khắc, việc thở dừng lại. Khi bạn rất rất im lặng, việc thở dừng lại -- không có thở.

Thiền là sâu hơn thở vì thở thuộc vào thân thể. Thiền không thuộc vào thân thể. Thiền thuộc vào hạt mầm, thuộc vào chính trung tâm mà thân thể quay quanh. Thân thể giống như bánh xe. Việc thở là cần cho thân thể và thiền là cần, hệt như là cần, cho linh hồn. Không có thở bạn sẽ chết; điều đó ngụ ý thân thể sẽ chết. Không có thiền bạn sẽ chết; tức là, linh hồn sẽ chết.

Gurdjieff thường nói: Đừng tin rằng bạn đã có linh hồn. Làm sao bạn có thể linh hồn chừng nào bạn không thiền? Và ông ấy là đúng. Khi bạn thiền, lần đầu tiên linh hồn sống lại trong bạn. Nó đã từng chờ đợi bạn. Và khi linh hồn bắt đầu thở bên trong bạn, cũng như thân thể, khi linh hồn bắt đầu đập bên trong bạn cũng như tim, thế thì bạn có phẩm chất khác; phẩm chất đó là tính tôn giáo. Nó chẳng liên quan gì tới các nghi lễ.

Thế thì bạn là khác, một con người khác toàn bộ.

Ham muốn biến mất; thay cho ham muốn - mãn nguyện, mãn nguyện sâu sắc tới với bạn, bởi vì ham muốn là bất mãn. Giận biến mất và thay cho giận - từ bi; cùng năng lượng đó trở thành từ bi. Trong giận bạn sẽ muốn phá huỷ người khác. Trong từ bi, chính điều đối lập; bạn sẽ muốn sáng tạo, bạn sẽ không muốn phá huỷ. Ghét biến mất không còn dấu vết nào; bạn đơn giản không thể tìm thấy nó bên trong bạn. Bạn trở nên yêu thương, và thế thì yêu không phải là chuyện tình; nó không phải là rơi vào yêu người nào đó, nó đơn giản là cách bạn hiện hữu.

Nếu bạn chạm vào lá, có yêu. Nếu bạn khênh đá, có yêu. Nếu bạn nhìn mặt trời, có yêu. Bất kì cái gì bạn làm, nó trở thành hành động yêu.

Thiền không phải là một phần, nó là cái toàn thể, cho nên người ta phải thường xuyên nhớ, thường xuyên nhận biết. Bạn không thể đảm đương được thiền vào buổi sáng và thế rồi quên về nó.

Osho🦋

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại