VM/= thị phi

💓💐...Bạch Thầy, hàng ngày con thường bị dao động, bị lôi cuốn vào các chuyện thị phi bên ngoài. Làm thế nào để "trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại đang là"? Con kính xin thầy chỉ giáo.

Trả lời:
Khi dao động biết tâm đang dao động, khi bị cuốn theo thị phi biết tâm đang buông lung phóng dật. Thấy biết trung thực như vậy tức con đang trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại đang là của tâm hay gọi là niệm tâm trong Tứ Niệm Xứ. Con muốn trở về với thực tại đang là nào khác nữa sao? Nếu vậy, ngay khi con nghĩ "làm thế nào để trở về..." với cái thực tại nào đó chính là con đang buông lung, dao động nữa đấy, như thế làm sao "trở về" được.

****

"...Thưa thầy, khi con trở về với thực tại, ngay lúc đó thường có suy nghĩ vẩn vơ kéo thoát khỏi thực tại, thường kéo con về quá khứ, tương lai hoặc những ảo tưởng do bản ngã vẽ vời ra. Con liền kéo tâm trí về thực tại nhưng việc làm này có vẻ cưỡng ép và khiến con mệt mỏi. Con xin hỏi thầy con đã làm sai chỗ nào phải không? Xin thầy cho con lời khuyên. Con xin cảm ơn.

Trả lời:

Sai ở chỗ con cố gắng kéo về với thực tại, mà không quan sát sự sinh diệt của những suy nghĩ vẩn vơ đang diễn ra. Thực tại chính là cái đang diễn ra. Khi con quan sát những suy nghĩ vẩn vơ đang diễn biến thì đó chính là đang minh sát hành tướng sinh diệt của tâm. Minh sát tâm như vậy gọi là niệm tâm, nghĩa là lúc đó thực tại chính là hành tướng hiện hành của tâm. Vậy con định trở về thực tại nào? Khi con không bình tĩnh sáng suốt nhìn những suy nghĩ vẩn vơ ấy một cách trọn vẹn mà lại xao xuyến bất an với ý muốn dẹp bỏ chúng để trở về với thực tại thì chính lúc đó con mới thật sự đang đánh mất thực tại đang là.

*****

"...Con kính chào Thầy.
Thưa thầy, mặc dù con biết Thầy đã dạy rằng quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, hãy sống trọn vẹn với thực tại. Mà sao tâm con vẫn vướng bận cứ luẩn quẩn với chuyện quá khứ và suy nghĩ quá nhiều về con đường tương lai. Lúc tỉnh táo con suy nghĩ chín chắn lắm vậy mà khi tâm con nổi lên những ý xấu con lại không tìm lối ra. Thầy chỉ giùm con có cách nào để con tỉnh táo và không u mê với Thầy. Con cảm ơn Thầy.

Trả lời:

Con thiếu thận trọng chú tâm quan sát thân tâm trong những hoạt động nhỏ nhặt hàng ngày nên tâm mới lang thang như thế. Tâm như vậy gọi là buông lung, thất niệm và thiếu tỉnh giác với hiện tại. Giống như một học sinh không chú tâm lắng nghe thầy giáo giảng bài, không chuyên chú học bài, không tập trung làm bài tập, những việc làm hàng ngày mà em cần trọn vẹn, thì dù ở đâu em cũng sẽ hối tiếc quá khứ, lo lắng tương lai. Một khi đã thiếu trọn vẹn thì bao giờ cũng thấy bồn chồn thiếu thốn. Đơn giản là chỉ trở về với hiện tại thôi, nếu không, chẳng ai giúp con được cả.

*****

"...Kính bạch Thầy, con chưa hiểu thực hành như thế nào mới gọi "trọn vẹn như nó là"? Như khi có một cơn đau đang diễn ra trong con, có phải con phải chấp nhận cơn đau đó với sự kham nhẫn, chịu đựng, không than vãn bực tức,... mới gọi là "trọn vẹn như nó là" không ạ?
Xin Thầy từ bi chỉ dạy, con chân thành cám ơn Thầy.

Trả lời:

Khi thực sự trọn vẹn với "cơn đau" thì chỉ có cảm giác đau như nó đang là chứ không có "người đau" hiện hữu, vì vậy không có ai đối kháng hay chấp nhận cơn đau. Người chống lại hay chấp nhận cơn đau đều là bản ngã. "Cơn đau" tự nó là vô ngã nên không có vấn đề, chỉ có "người đau "mới phát sinh vấn đề "sầu-bi-khổ-ưu-não". Trọn vẹn đơn giản chỉ là vậy thôi...

(Thầy Viên Minh - Trích Mục Hỏi Đáp-Trungtamhotong.org)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phật pháp tùy duyên là thế nào?

Cách tăng tốc lướt Facebook trên điện thoại